Chủ nhật, ngày 26 tháng 05 năm 2024
00:19 (GMT +7)

Thơ Lê Xuân Sơn

Mời rượu ở Cao Bằng

 

Chả phải là đầu mày cuối mắt

Mà anh say nghiêng ngả đất trời

Nồng nàn hơi men,

rộn tiếng nói cười

Hay tiếng Bản Giốc vọng về

trong đêm vắng

Dạ khí núi toả ra lạnh thẳm

Hơi ấm đâu chín những má hồng

Áo chàm em có thật chàm không?

Cứ lung linh, ảo mờ như sương khói

Những câu hát,

những tâm tình mời gọi

Những yêu thương,

gặp gỡ, chia lìa

Em đến bên anh

tay như búp ngọc chìa

Con gái Cao Bằng mời rượu

                                           bằng thìa

Nhưng cuối cùng chum kia

                                               cũng cạn

Thơ Lê Xuân Sơn

 

Sài Khao

 

Men thượng nguồn dòng Mã

Ta hướng về Sài Khao

Đâu hồn người Tây Tiến

Lấp trong sương năm nao

 

Hút nhìn từ tầm cao

Con đường như tơ rối

Ai người mở - bạt lối

Xe lên dần tầng không

 

Những em bé người Mông

Mắt cười đưa tay vẫy

Chon von nhà ai vậy

Rải rác trên triền xanh

 

Trường học thôi nứa gianh

Nhưng bản chưa nước, điện

Vui cảnh đẹp như tranh

Chút nỗi niềm vẫn nặng

 

Cúi đầu một phút lặng

Nghe lòng mình nao nao

Bia người đi giữ nước

Uy nghi chiều Sài Khao.

0 đã tặng

Mời bạn cho ý kiến, quan điểm...

Gửi
Hủy