Thứ tư, ngày 12 tháng 06 năm 2024
22:30 (GMT +7)

Lời thương là “món quà”

Khi thấy các chủ nợ lần lượt kéo đến nhà, Đức mới vỡ lẽ việc vợ anh đã vay nợ hơn 1 tỷ đồng. Họ tìm đến nhà là vì 2 tháng nay không nhận được tiền lãi như Hảo cam kết. Đức ngỡ ngàng vì anh không hề biết Hảo vay tiền để làm gì, hay cô vay giúp cho ai mà nhiều thế. Ban đầu hỏi thì Hảo cứ quanh co không dám nói thật, sau thấy thái độ Đức gay gắt, cô bật khóc nức nở thừa nhận. Hóa ra cô chẳng làm ăn gì ghê gớm, chỉ là vay cho… người tình.

Hảo nói vì một phút xao lòng không kiềm chế được cảm xúc, cô và người đàn ông ấy đã đi quá giới hạn. Sau lần đó, Hảo bị anh ta uy hiếp và đe dọa, nếu nói ra thì sẽ tung clip nóng, làm ảnh hưởng tới gia đình. Vì sợ hãi mà Hảo phải làm theo yêu cầu vay tiền cho anh ta hết lần này đến lần khác. Trước nay Hảo vốn được mọi người quý mến vì tính cách thật thà, tốt bụng, nên khi nghe cô nói vay tiền để làm ăn và sẽ gửi lãi hàng tháng thì ai cũng tin tưởng mà giao tiền. Mấy tháng đầu khoản vay còn ít, Hảo xoay xỏa lấy chỗ nọ bù lãi chỗ kia được. Nhưng càng ngày khoản vay càng lớn, cô không sao lo được tiền trả lãi nữa. Hảo gọi giục trả nợ thì gã chối phăng, lộ mặt là kẻ lừa đảo. Những lần giao nhận tiền đều chỉ gọi điện đưa tiền mặt và mỗi hai người biết với nhau. Thế nên bây giờ Hảo chẳng có bằng chứng nào để bắt tội được anh ta cả.

Cảm giác bị phản bội khiến Đức đau đớn đến tê dại. Còn Hảo, sau khi thú nhận mọi chuyện thì cả thể xác và tinh thần rơi vào trạng thái suy kiệt. Cô lo sợ, chán nản, chẳng thèm ăn uống gì, chỉ nằm khóc và không ngừng đòi chết. Đáng lẽ ra Đức mới là người cần được an ủi, động viên, thì lúc này anh lại phải an ủi, dỗ dành vợ. Lúc đưa cơm cho Hảo, nghe cô nghẹn ngào hỏi, rằng “anh còn thương em không?”, Đức bỗng rớt nước mắt. Đã bao lâu rồi anh không nói nổi một lời yêu thương, vỗ về, cảm ơn… với vợ?

Lấy nhau khi cả hai mới mười tám, đôi mươi, Đức khi ấy làm thợ xây tự do, vợ anh làm công nhân môi trường. 12 năm qua, Hảo làm vợ rồi làm mẹ của 2 con, toàn tâm thu vén cho gia đình và chăm sóc người mẹ già bị mù của Đức chu đáo. Nhờ có Hảo cắt đặt mọi việc nên anh có thể chuyên tâm vừa làm vừa học hỏi mà lành nghề, 5 năm nay tự đứng ra nhận thầu, tính toán làm ăn đâu ra đấy. Cuộc sống của vợ chồng Đức biết bao người nhìn vào mà mơ ước, nhà cửa khang trang, con cái ngoan ngoãn, mẹ chồng nàng dâu hòa thuận, kinh tế ổn định với thu nhập mỗi tháng gần 20 triệu đồng. Nhưng ngần ấy thời gian, Đức nhận ra mình chưa bao giờ nói nổi một câu “anh thương em” với vợ. Kể cả khi Hảo kiệt sức vì khó sinh và phải phẫu thuật, cơ thể rệu rã xanh rớt thì anh cũng không thể nói với cô một lời cảm ơn. Cứ thế, Đức không bày tỏ thì vợ anh cũng không dám đòi hỏi hay chủ động thổ lộ gì, cảm xúc vợ chồng tự bao giờ cũng chỉ là thói quen. Đức hiểu rất rõ, 12 năm nên nghĩa vợ chồng, những công lao, vất vả và cả sự nỗ lực vun vén cho hạnh phúc của vợ chẳng gì có thể đong đếm được. Anh có thương Hảo không? Câu trả lời là có, thậm chí trong thương còn có lòng biết ơn nữa. Nhưng có lẽ cả anh và vợ đều đã quá tiết kiệm những lời thương, nên hạnh phúc lung lay lúc nào chẳng biết.

Khác với cảnh ngộ của vợ chồng Hảo, Hà và chồng chưa khi nào giận nhau quá một ngày. Hà bảo, những lúc cãi vã, giận hờn, đàn ông thường không muốn làm lớn chuyện nên hay có kiểu “im lặng là vàng”. Nhưng họ lại không biết làm vậy là vô tình để lại cái nhân của u nhọt. Vậy nên, cứ hễ có bất đồng là Hà nghiêm túc đòi nói chuyện với chồng, giãi bày tâm tư và nói “thương chồng”. Cũng trong cuộc nói chuyện thẳng thắn ấy, chồng được Hà gợi mở để bộc lộ suy nghĩ, rằng anh thương vợ thì thương như thế, mà giận thì giận như này… Nhờ thế mà mọi mâu thuẫn của cả hai đều được giải quyết rất nhanh.

Hà tự nhận mình là người dễ dãi khi nói lời thương, nhưng cô lại thấy sự dễ dãi đó đáng giá. Khi chồng phụ rửa bát, cô ôm anh từ phía sau thủ thỉ rằng cô cảm kích thế nào khi anh chia sẻ việc nhà với mình. Chồng đi làm về, Hà đưa cho anh ly nước mát và hỏi han, “nay công việc anh nhiều không, có mệt không”; hay khi chồng đội mưa chạy đi mua món vợ thích, Hà không ngại mà nịnh chồng bằng một nụ hôn phớt nhẹ lên má kèm vài câu nựng kiểu “chồng ai mà dễ thương hết sức”, hay “lấy được anh là điều tuyệt vời nhất”… Chồng Hà dần dà cũng không ngại bày tỏ những cử chỉ, lời nói yêu thương với vợ.

Làm bạn với hai người phụ nữ, chứng kiến cách họ yêu thương bạn đời, tôi nhận ra rằng, mỗi một lời thương trao nhau tựa như một món quà vậy. Khi đặt ra câu hỏi “anh/em có (còn) thương” với chồng/vợ mình, đó là một cách mà cả hai tự xác tín, nhìn nhận và nuôi dưỡng cảm xúc dành cho nhau. Bước vào hôn nhân, kế sau từ “yêu” sẽ là chữ “thương”. Nhưng đừng bao giờ thương nhau mà để đó, bởi khi ta biết nói lời thương, hành trình xây đắp tình yêu và hạnh phúc vững bền cũng sẽ dễ dàng hơn.

Minh Hưng

1 đã tặng

1

Mời bạn cho ý kiến, quan điểm...

Gửi
Hủy