Thứ bảy, ngày 18 tháng 05 năm 2024
08:00 (GMT +7)

Không ai có lỗi...

Ngày mới về làm dâu, Phương gặp một sự cố dở khóc dở cười. Nhà chồng có mấy cây vú sữa lâu năm đang vào mùa sai trĩu quả, bố mẹ chồng ngày nào cũng hái để sẵn cho các con cháu ăn thoải mái. Bữa đó, mẹ chồng dậy sớm trẩy một rổ vú sữa to đều, có cuống lá rất đẹp, rồi bà tranh thủ đi chợ.

Phương trở dậy, thấy quả ngon liền ăn lúc hai, ba quả. Vừa hay chị hàng xóm đi đồng đổ rọ được mớ cá rô, biết nhà chồng Phương thích món này nên mang vào bán. Cô hào phóng mời chị ăn, lại còn cho thêm một ít mang về cho sắp nhỏ. Mẹ chồng đi chợ về, Phương mới hay rổ trái cây đó là bà chuẩn bị để cúng rằm. Phương bối rối, cuống quýt xin lỗi. Bố chồng thấy thế liền phân trần:

                                    khong-ai-co-loi-mh-thang-8-1690968006.jpg

- Lỗi sai là ở bố. Sáng trước khi đi chợ mẹ có dặn rồi, mà bố quên không nói lại cho mấy đứa.

- Ôi, tại tôi sơ ý đấy. Đồ cúng đáng lý phải để lên nhà trên - mẹ chồng cười xòa.

Lần khác, mẹ chồng Phương kỳ công làm món chả tôm. Khâu xử lý nguyên liệu nào bóc vỏ, ướp, xay… mất cả tiếng đồng hồ. Trong lúc xay tôm, mẹ chỉ chỗ, nhờ bố lấy hộ gói bột mì múc bỏ vào một lượng nhất định. Mọi thứ xong xuôi, chuẩn bị chiên chả, mẹ chợt ngớ người khi thấy túi bột mì không nằm ở chỗ ban nãy chỉ cho bố. Hốt hoảng tìm xem thứ vừa đem bỏ vào tôm khi nãy, hóa ra là… bột nếp. Thấy mẹ có phần bực bội, bố liền tự trách:

- Xin lỗi bà, tôi vô ý quá. Lẽ ra khi mở túi bột, tôi phải nhìn kỹ bao bì xem có đúng là thứ mình cần không, đằng này…

- Trong lỗi của anh có lỗi của em. Em là người “chỉ điểm” cho anh lấy bột, em cũng sai khi không để tâm mà.

Rất nhanh, mẹ chồng Phương điều chỉnh lại tâm trạng. Bà vui vẻ tạo hình chả, bố căn lửa chiên, chẳng ai nhắc hay chê trách gì về sai sót của ai nữa.

Hơn 3 năm trước, chồng Phương hào hứng bày tỏ mong muốn mở quán ăn. Mặt bằng được người quen hỗ trợ với giá rẻ, có đầu bếp “xịn” hợp tác, bản thân lại nhiều mối quan hệ bằng hữu, anh tự tin việc làm ăn sẽ tốt. Tuy có chút nghi ngại, vì chồng Phương là người quá thật thà, trong khi kinh doanh thì phải nhanh nhạy, ít nhiều biết mánh lới. Song Phương nghĩ, cũng nên tạo cơ hội để anh thực hiện niềm đam mê ấp ủ bấy lâu. Thà là cứ vừa đi vừa sợ, còn hơn chỉ đứng một chỗ và sợ. Tiền tiết kiệm cộng với khoản vay ngân hàng gần 200 triệu, là toàn bộ vốn liếng Phương gom góp đưa hết cho chồng… khởi nghiệp.

Khai trương quán xong, 2 tháng đầu khách tới ủng hộ đều, thu đủ chi, có lãi. Nhưng rồi đầu bếp vì một vài mâu thuẫn nhỏ mà bỏ ngang. Thời gian đó lại đúng dịp cơ quan chồng có nhiều đầu việc lớn, anh bận túi bụi nên không quán xuyến được. Mỗi lần tìm thay đầu bếp là lại điều chỉnh món theo sở trường của họ, khẩu vị thay đổi, quán dần mất khách. Hoạt động cầm chừng và phải bù lỗ để trả lương nhân viên cả nửa năm trời. Rồi dịch Covid bùng phát khiến việc làm ăn ngày càng khó khăn. Chồng Phương tiếc công sức, tiền bạc đã đầu tư, nên cứ cố. Hậu quả là lâm thêm khoản nợ hơn trăm triệu nữa. Phương thuyết phục chồng đóng quán, vì nếu cứ tiếp tục thì nợ càng chồng nợ, khó lòng cứu vãn. Anh buồn bã và tự trách mình cả tháng trời, vì đóng quán là coi như mất trắng. Phương dịu giọng nói với chồng:

- Thất bại nào cũng có giá trị của nó. Chí ít thì anh đã biết rằng, việc kinh doanh không hề dễ dàng. Điều quan trọng nhất là anh đã dám nghĩ, dám nỗ lực thực hiện, để sau này không phải trăn trở, tiếc nuối vì không được làm điều mình muốn nữa.

Nhờ sống chung với cha mẹ chồng, chứng kiến cách ông bà xử lý tình huống mềm mỏng, khéo léo, Phương cũng dần học được cách điều chỉnh hành vi, cảm xúc của chính mình để giữ hòa khí gia đình. Phương đã cùng chồng đón nhận thất bại một cách nhẹ nhàng, tuy là hiện giờ hàng tháng vẫn đang góp tiền trả nợ, nhưng không khi nào vợ chồng cô nặng lời với nhau.

Ai đó từng nói rằng, hãy nói ít đi một lời xin lỗi và nhiều hơn một lời cảm ơn, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng với gia đình Phương, những lời nhận (xin) lỗi không chỉ là nhận trách nhiệm, mà còn thể hiện sự bao dung, thấu hiểu, cùng nhau học cách chấp nhận. Việc không ai tranh công đổ lỗi khiến cả nhà cô luôn cảm thấy thoải mái, nhẹ nhõm vui sống.

Mai Đình

0 đã tặng

Mời bạn cho ý kiến, quan điểm...

Gửi
Hủy

Cùng chuyên mục

Chồng hoang vợ vụng

Câu chuyện văn hóa 2 tuần trước

Không ai bị bỏ lại phía sau

Câu chuyện văn hóa 1 tháng trước

“Nơi ấm” cho con

Câu chuyện văn hóa 2 tháng trước

Một cuộc tư vấn

Câu chuyện văn hóa 2 tháng trước

Khổ vì… đa tình

Câu chuyện văn hóa 2 tháng trước

Câu chuyện ngày cuối năm

Câu chuyện văn hóa 3 tháng trước

Đời mình, mình sống

Câu chuyện văn hóa 3 tháng trước