Chủ nhật, ngày 21 tháng 04 năm 2024
22:21 (GMT +7)

Thơ treo trong không gian Lễ hội  thơ Nguyên tiêu Thái Nguyên 2024  

THƠ DÂN GIAN CÁC DÂN TỘC VIỆT BẮC

Chắp tay đón lời đẹp

Xòe quạt nhận lời hay

Lời hay không rơi giát

Lời đẹp không lấm bùn

(Dân ca Nùng)

 

Nếu ta là hạt mưa hạt sương

Ta xin tan dưới bàn tay nàng

(Dân ca Mông)

 

Đêm đã qua, sao lượn vòng đổi chỗ

Ngày đã rạng, lối đi đã tỏ

Ta lê bước về nhà

Mà hồn như còn ngủ ở thắt lưng em

(Dân ca Mông)

 

 

Thấy má đỏ hồng muốn hỏi

Thấy đôi mắt liếc muốn say

Rau ai đây, xin mượn hái

(Dân ca Dao)

 

Ước gì hóa thân thành lá dong

Cho nàng gói muối ngọt bốn mùa

(Dân ca Dao)

 

Nàng gọi én cánh vàng truyền bảo,

Nhờ gió vượt hiên liễu đưa tin

(Dân ca Tày)

 

Nhân duyên đừng đứt đoạn lìa tan

Vợ chồng nghĩa tao khang trọn kiếp

(Dân ca Tày)

 

Được lời em nói, anh vui sướng

Tờ giấy trên đá khẽ động bay

Tờ giấy trên đá ngồi hai đứa

Thấy lòng xao xuyến tiếng gió bay.

(Dân ca Sán Chí)

 

Nhớ tới em

Như chú ong vàng nhớ tới nhành hoa

Chú ong nhớ hoa đưa về kết nhụy

Nhớ tới em muốn đưa em về nhà.

(Dân ca Sán Chay)

 

Hôm nay đám cưới được gặp nhau

Trầu xanh xanh mượt ở miệng bát

Chỉ sợ phù phép ở trong lòng

(Dân ca Sán Chay)

 

 

BẮC KẠN

 

Khi nghe gió thổi qua Phja Bjoóc

Em biết mùa Thu đã hết rồi...

(Nông Quốc Chấn)

 

Em ơi ta ở đâu

Là bản ta ở đó.

(Dương Thuấn)

 

Anh chỉ ví em là cuộn chỉ thêu

Ngày đêm thêu hoa tình yêu trong anh nở mãi.

(Dương Khâu Luông)

 

Tua còn đỏ liệng chen đàn én nhạn

Yến đã cao, giọng lượn còn bổng hơn.

(Nông Minh Châu)

 

Hiếm hoi cây nên khan từng chiếc lá

Đặt lên môi thành tình tứ thành lời!

(Triệu Kim Văn)

 

Trên lối mòn đi về bản nhỏ

Người vừa đi vừa đếm sao rơi

(Phùng Thị Hương Ly)

 

Ngày con về nhà người ta

Pá nhắc nhớ giữ lửa trong nhà

(Muồng Hoàng Yến)

 

Bếp nào cũng lửa

Nhưng không phải khói đâu cũng là nhà

(Hà Sương Thu)

 

Váy em vén một đóa phong tình

Mà xốn xang ba ngày quên buộc ngựa

(Hoàng Chiến Thắng)

 

Câu lượn em ngân lên

Núi rừng âm vang huyền thoại

(Ma Phương Tân)

 

 

THÁI NGUYÊN

 

Mẹ giờ như mầm cây khô nhựa

Một đời cặm cụi gieo trồng

Lòng mẹ mọc lên rừng cây nhân đức

Tỏa nắng ấm cho con...

(Doãn Long)

 

Có một thời Việt Bắc

Thong dong ngựa Bác Hồ

Lời sương mù nhắn nhủ

- Xưa, đây là Thủ đô!

(Võ Sa Hà)

 

Ta còn yêu

Và ta tồn tại

Mắt vẫn nồng nàn say đắm màu xanh

Tai vẫn ru thánh thót nhạc ân tình

Môi vẫn khát. Và vị đời vẫn ngọt

(Vũ Đình Toàn)

 

Vui thì đọng, buồn thì vương

Trong văn vắt những dặm trường xa nhau

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Búp tay thon nẩy vang cung đàn tính

Giọt then vàng thả xuống giữa chiều say

(Trần Cầu)

 

Em đan tay dưới sợi sợi thời gian

nghe năm tháng hắt lên bao mùa tóc

(Anh Hồng)

 

Cầu thang cúi đầu tựa vào bóng tối

Ném hạt đầu mùa trên một vốc mây trôi

(Nguyễn Nhật Huy)

 

Còn bay đi bay lại

Gieo hạt xuân mùa màng

Trên nương đồng trai gái

Hẹn  mùa đầy xuân sang

(Ma Trường Nguyên)

 

Ơi cây hoa Bác trồng

Trong tháng năm gian khổ

Như một dòng máu đỏ

Nuôi cuộc đời sinh sôi

(Nguyễn Hữu Bài)

 

Lưng còng cõng giọt nắng hanh

Chung chiêng hai dóng cội cành tựa nhau

Đôi tay gậy mẹ bắc cầu

Cho con được thấy bảy màu thế gian.

(Nguyễn Hồng Phượng)

 

 

 

LẠNG SƠN

 

Lời biển gọi đưa con về Núi

Giữ đất bình yên giữ sạch nguồn

(Hàn Kỳ)

 

Noọng kin thuổi chúc van

Khẳm  ý tâm củm van sử mí

Hèn phày ý dảng mừ lồng tỉ

Kìm lủm pảu tẩu kiềng

(Con ăn bát cháo ngọt

Hỏi mẹ đất cũng ngọt phải không

Mẹ chỉ tay  xuống bếp

Mặn như tro dưới kiềng)

(Vân Du)

 

Làm chiếc lá xanh tận khi vàng úa

Góp thân mình cho đất lại xanh cây…

(Vũ Kiều Oanh)

 

Trời còn xanh

đất còn xanh        

Anh đã hiểu ngọn ngành

những gì thiêng liêng nhất

Mất biên giới – mất tổ tiên

sẽ phải làm người hành khất

Như nông dân mất đất, mất trâu cày

(Hoàng An)

 

Xanh sắc chàm, xanh khí thiêng ải Bắc

Lời trái tim khắc trên đá rêu phong

(Nguyễn Đình Thọ)

 

Câu sli bay qua mười núi, chín đèo

đậu trên áo chàm xanh biếc gió

(Ngô Bá Hòa)

 

Khi nghiêng vào lịch sử

Gặp trùng trùng bao lớp thánh nhân

Khi nghiêng vào ngàn năm

Thấy hồn cốt kết trường tồn sông núi.

(Lã Trung Sơn)

 

Sinh ra làm một con người

Đã nghe chim Lạc ngang trời hát ca

Từ non Tản tới sông Đà

Thơ đề vách đá, sáng lòa nghĩa nhân

(Trần Thành)

 

Mặt trời sáng mặt người

Mặt người xanh núi đồi

(Mã Thế Vinh)

 

Cột mốc giữa biển khơi trong tim ta rực đỏ

Súng chắc trong tay canh giữ chủ quyền

(Vi Thị Liên)

 

HÀ GIANG

 

Đá rủ nhau lên ngược

Đất chia tay về xuôi

Tóc mẹ đón tuyết rơi

Lưng mẹ đội nắng trời

(Nguyễn Hữu Ninh)

 

Sinh ra ở trên đá

Lớn lên từ ruột đá

Ăn mèm mén bằng muôi gỗ

Uống nước đun bằng ấm đồng

Đi trên con đường núi

Mọi đỉnh núi

Đều thấp hơn đầu gối...

(Huyền Minh)

 

Đời người vùng cao gắn với khoanh dốc

Đi lên đi xuống vun vén cho tròn

Chín khoanh cho chín chờ mong

Con người đi hết đường cong lại về.

(Chu Thị Minh Huệ)

 

Khau Vai buồn, đá trùng trùng xơ xác

Gió thét gào hai tiếng: Nhớ. Quên…

(Vừ Mai Hương – Hà Giang)

 

…Đêm dần buông tĩnh lặng

Trái đất cất lời ru

Cho vạn vật ngủ mơ

Và ngày đang khép cửa…

(Nguyễn Quỳnh Mai)

 

Xa nhau cứ ngỡ trong giây lát

Đâu biết xa nhau cả bốn mùa.

(Nguyễn Thị Thanh Phương)

 

Như xuân thắm nở đào mai

Thầy lên bản vắng nắng cài trong tim.

(Hồng Quang)

 

 

Tiếng hát em lay động cả trời sao, vượt qua ngàn giông bão

Đưa Tổ tiên về gần, nối dài đời con cháu…

(Bàn Thị Ba)

 

Đá mênh mông ngàn đời đâu ăn được

Nhưng hoa vẫn hồng, tiếng trẻ vẫn ê a...

(Phạm Văn Tự)

 

Ngày em đi mưa buồn dang dở

Trà nhạt dần ngọn cỏ cũng mồ côi

(Phạm Văn Thành)

 

 

CAO BẰNG

 

Ý nghĩ khôn lên nỗi buồn thấm tháp

Bàn chân từng đạp bằng đá sắc

Trở về làng bập bẹ tiếng đầu tiên

(Y Phương)

 

Bậc thang lúa vàng đổ như thác

Lúa ngả tràn bờ quẩn quýt tiễn người đi

Bạn xuống núi ta đi như trong mơ

Lời chia tay như đá lăn trên họng

(Triệu Thị Mai)

 

Có người vừa khơi gió heo may

Cho dã quỳ xôn xao nẻo vắng

Những mùa thu tưởng xa xôi lắm

Lại ùa về cho tóc thơm lên

(Đàm Hải Yến)

 

Ước gì được ngậm tóc em

Làm hạt mầm nằm sâu trong tuyết

(Trần Hùng)

 

Ai gọi đấy!

Hỡi âm vang vách núi

Có theo ta trẩy hội dựng công trình

Cầu bên núi xa chênh bóng nước

Mây ngàn gieo tãi nắng nương xa.

(Bế Thành Long)

 

Khi ta say

Ta rót tràn ly rượu

Tình loang ra mà chẳng thể đủ đầy

Thương biển cả bạc đầu con sóng

Ôm ta vào yên ả ủ ta say

(Hàn Thanh Duy)

 

Đêm xuống Cao Bằng trăng sáng quá

Cầu Đen xô lệch những thanh ngang

Cầu này xưa giặc gác

Đêm nay bộ đội ngủ thành hàng

(Hàn Thái Lang)

 

Xuân đến quê tôi chao cánh én

Núi rừng bừng thức nở hoa tươi

Đồi nương trỗi dậy thơm mùi đất

Suối đàn then ngân rộn tiếng cuời.

(Lã Vinh)

 

Ước mơ nối những ước mơ

Cho ta thêm sức mạnh

Tình yêu nối tình yêu

Cho ta thêm hy vọng

(Trần Thị Mộng Dần)

 

Có ai biết

chiếc lá xanh

vừa rụng?

Xin nhặt giùm

đáp lại

gốc cây đau

(Ngô Ngọc Khánh)

 

 

TUYÊN QUANG

 

Xứ sở của người đẹp

Của những câu then không tuổi

Dào dạt dòng sông, đổ tràn bóng núi

Tôn lên tầm vóc xứ Tuyên mình

(Cao Xuân Thái)

 

Thương lắm ngực nhà sàn

Liếp nứa không ngăn nổi heo may

Lạnh đã chín trên gác mùa đông.

(Trịnh Thị Thứ)

 

Người ơi lê đã nở

Những cánh trắng xôn xao

Bừng một trời thương nhớ

Người giờ ở nơi nao?

(Bùi Thị Mai Anh)

 

Trời cho bao cuộc vuông tròn

Thời gian bay mỏi cánh còn tua rua

Quả còn, quả mất, quả thua...

Người bên khung cửi bây giờ nhớ không?

(Đinh Công Thủy)

 

Cha mẹ đã già

làng đã phố từ lâu

cả vuông bếp khuya ai còn ngồi đốt củi

vía làng bây giờ trôi dạt về đâu?

(Tạ Bá Hương)

 

Ơi em

múa hát để chào đón Thần linh

cầu mùa màng bội thu

tiếng trống sành, câu Sình Ca hóa lời ru

vút lên tận cõi trời

hòa vào cõi đất.

(Thèn Hương)

 

Viết dăm chữ mỗi ngày

Cả đời thơ nhặt nhạnh

Khi sách bút buông tay

Câu nào còn lấp lánh...

(Lê Na)

 

1 đã tặng

1

Mời bạn cho ý kiến, quan điểm...

Gửi
Hủy

Cùng chuyên mục

Thơ Lê Xuân Sơn

Xem tin nổi bật 1 ngày trước

Thơ Trần Nhuận Minh

Xem tin nổi bật 1 ngày trước

Thơ Hoài Khánh

Xem tin nổi bật 1 tuần trước

Thơ Nguyễn Thế Bính

Thơ 1 tuần trước

  Hạt mưa rơi

Thơ 2 tuần trước

Thậm Thình

Thơ 3 tuần trước