Thứ năm, ngày 03 tháng 04 năm 2025
23:06 (GMT +7)

Thơ Nguyễn Văn Song

 Thương nhớ mùa đông

 

Mùa đông thương ngọn khói đồng

Gió loang trắng cả dòng sông cuối làng

Rạ rơm vương chút mùa màng

Dốc lòng đốt cạn ruột vàng thành tro

 

Mùa đông thương một dáng cò

Co chân đứng ở mạn đò lặng im

Hình như cò mải kiếm tìm

Bóng mình lẫn bóng chiều chìm lòng sâu

 

Mùa đông thương một chuyến tàu

Sân ga người tiễn đưa nhau nghẹn lời

Gió đông tê buốt nụ cười

Tàu mang theo những nỗi đời rời ga

 

Mùa đông thương lắm mẹ ta

Ngồi khâu áo ở hiên nhà đợi con

Gió lùa thông thốc từng cơn

Ngày vơi tháng cạn con còn biệt tăm

 

Nhịp đời năm lại qua năm

Mùa đông như một nốt trầm thời gian

Chiều nay gió bấc thổi tràn

Có người ngồi lặng nhớ làng ngày xa.

 

 

Một mai

 

Một mai từ giã muộn phiền

Ta về tìm một bình yên ngõ chùa

Ra sông thả những lá bùa

Thản nhiên ngồi ngắm hạt mưa ngang trời

 

Một mai từ biệt cuộc chơi

Ta xin gửi lại khắp nơi giang hồ

Một mê đắm, một dại khờ

Và đôi chân mỏi bên bờ tháng năm

 

Nẻo xưa thưa vắng hỏi thăm

Liệu còn được mấy ngọt đằm trầu vôi

Một mai ta lại lần hồi

Nhặt tìm thơ dại gửi người ngày xa

 

Một mai về dưới hiên nhà

Lại tìm tiếng võng kẽo cà mẹ chao

Thả lòng trong khúc ca dao

Lắng tai nghe vọng phía nào cũng quê.

0 đã tặng

Mời bạn cho ý kiến, quan điểm...

Gửi
Hủy

Cùng chuyên mục

Đong đầy tháng Giêng

Thơ 3 ngày trước

Đôi mắt làm chìa khoá

Thơ 4 ngày trước

Lời cỏ

Thơ 4 ngày trước

Mẹ và tháng Ba

Thơ 5 ngày trước

Lời một con thuyền nát

Thơ 1 tuần trước

Thơ Nguyễn Ngọc Hưng

Thơ 1 tuần trước

Thơ Đặng Bá Khanh

Thơ 1 tuần trước