Thứ sáu, ngày 04 tháng 04 năm 2025
16:14 (GMT +7)

Nhà mình

Bốn bức tường đặt vào trang sách

Những thanh củi im lặng nhóm mùi hương

                                                                gầy guộc

Từng viên đá trốn tìm quanh hốc cây

Chúng ta như bầy kiến sớm tối quyện lấy mùa

Đôi lúc bỏ quên gió nằm se sẽ bên cửa sổ

Mọi vật dụng chưa bao giờ cổ

Chỉ là vướng bụi trần ai

Bọc lấy bài thơ sẽ không định viết

Để phơi cho nắng then cài

 

Nhà mình với đàn cún mặc nhiên được tự do đi lại

Những khóm lá không chờ đến mùa thu

                                                        mới chớm vàng

Vẫn nhớ như in xao xác tiếng gà

Mọi bình yên gói trong đôi mắt mèo

                                          ngủ vùi đống tro dưới bếp

Nhà mình hun hút

Xâu chuỗi trầm tư

Chiếc cổng luôn mở để chờ đón người đưa thư

Radio vặn nhỏ nghe chiếc loa phường già nua

                                                                        thủ thỉ

Mỗi lần khói run

Một lần suy nghĩ

Về những bước chân đi xa chẳng muốn quay về

 

Nhà mình của thập niên tám mươi, chín mươi... không có giường nằm

Chỉ có hồn quê, hồn phố cho lứa mười tám đôi mươi đến đây đắm chìm trong mỗi khung

                                                              hình góc rộng

Nghệ thuật sắp đặt

Là mỗi chúng ta tự lấp đầy khoảng trống

Vun xới lòng mình

 

Bên chiếc đèn dầu soi tỏ tháng năm.

0 đã tặng

Mời bạn cho ý kiến, quan điểm...

Gửi
Hủy

Cùng chuyên mục

Đong đầy tháng Giêng

Thơ 3 ngày trước

Đôi mắt làm chìa khoá

Thơ 5 ngày trước

Lời cỏ

Thơ 5 ngày trước

Mẹ và tháng Ba

Thơ 6 ngày trước

Lời một con thuyền nát

Thơ 1 tuần trước

Thơ Nguyễn Ngọc Hưng

Thơ 1 tuần trước

Thơ Đặng Bá Khanh

Thơ 1 tuần trước