Thơ Hoài Khánh

Uống rượu ở Ghềnh Ráng

Muốn mua trăng tới nơi này
Leo trăm bậc đá để say với chiều
Sườn đồi ủ bóng cô liêu
Mộ Hàn Mặc Tử phiêu diêu giữa trời

Nâng ly cúi mặt gạ mời
Kệ ngàn lá trút chuyện đời mềm môi
Mong đừng ai nữa như tôi
Đuổi theo hư ảnh chịu côi cút hình

Rượu Bàu Đá nấu men tình
Bóng hồng nào để phận mình cô đơn
Bướm bay câu chữ giận hờn
Dốc Mộng Cầm mãi thơm vờn gió thu

Khơi xa chếnh choáng sương mù
Sõng soài cả mảnh trăng lu cuối trời
Hỡi Thi sĩ dưới cỏ tươi
Xin cùng chuốc bạc mệnh đời cho khuây

Tê lòng ngậm trái ớt cay
Ngấm thơ chàng gửi áng mây Mai Đình
Ngất ngư dốc đá một mình
Nghiêng chai uống cạn biển tình Quy Nhơn.

Chiếc gậy song

Nhớ chiều nào mẹ thường ra đón ngõ
Tay run run vịn cây gậy bằng song
Hoa khế rụng tím đẫm vào cơn gió
Nắng nhạt dần trên mái tóc mây bông

Đã bao mùa lá rơi vàng lối cũ
Chiếc gậy nâng tuổi tác mẹ lưng còng
Gió bỏm bẻm nhai bồng bềnh thu úa
Miếng trầu cay bước chếnh choáng gậy song

Mẹ cười bảo dạo này như khỏe lại
Đi tới đâu đã có gậy theo cùng
Con ở xa chớ băn khoăn lo ngại
Mảnh lưng còng còn cõng nổi nắng nung

Nhìn trăng trôi thêm những đêm khắc khoải
Chiếc gậy song cũng mòn mỏi lưng già
Mùa cốm mới thơm bóng chiều hoang hoải
Giữa phố phường con ngóng phía quê xa

Tóc mây xưa gió chuyển mùa vẫn thổi
Đâu lưng còng loạng choạng bước nhòe phai
Con về vội chẳng thấy cây gậy đợi
Hoa khế rơi ướt làn khói hương bài

Mẹ đội sương ra đồng nằm dưới cỏ
Con choàng tay kéo sập cả chiều đông
Trong đất lạnh lưng mẹ đau có đỡ
Nghìn thân con chẳng bằng chiếc gậy song.

Hoài Khánh

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây