Thơ Duyên An

Cầm tay mùa đông

Khi ngón chân gió bấu trời rách toạc phô
những chiếc lưỡi khóc
Chiếc lá rùng mình trong hơi thở nhẹ cuối thu
Em khép áo mỏng rời đi
Giữa hai đám mây cuốn nhau
Hai cơn mưa kề nhau
Hai mùa ruổi nhau
Hai bàn tay thôi níu giữ.

Có thể sẽ không có giọt mưa rào xen giữa chúng ta
Nếu em ở lại
Có thể mùa đông sẽ không lạnh
Hoặc là không còn mùa đông
Nếu em ở lại
Nhưng ngón chân gió bấu trời không ngăn được
thiên di
Đám mây toạc ứa tia chớp câm không vỡ ra
thành tiếng.

Dù trên tháng ngày đằng đẵng em gầy như lá
Những ngón tay khép áo mảnh dẻ tựa ghim cài
Ngửa mặt đón giọt mưa rơi xuống
Em và mùa đông cầm tay.

Cơn bấc cuốn tôi xoáy tròn dấu hỏi
Từng vốc tay xòe heo may.

Tiếng đàn

Tiếng réo rắt trước bệnh viện
Trước ám ảnh trắng lượn lờ cái chết
Nốt nhạc không hình thù không màu sắc
Chảy miên man từng dòng sáng
Mầm ủi an từ thăm thẳm tuyệt vọng
Xanh.

Tiếng du dương nơi quảng trường tan hoang
Loài thông minh tót vời mất trí nhớ
Kẻ thông minh tự tàn phá ngôi nhà của mình
Đàn mơn man từng viên gạch vỡ
Mặt đất rung chuyển nơi kia và thanh âm
tĩnh lặng nơi này
Em bé uống từng dòng thanh khiết chảy trên
ngực mẹ
Thơm.

Đàn nhắc bông hoa trắng thơm hương
Ánh sáng tuyệt vời buổi bình minh thứ nhất
Có nhiều thứ cần phải đánh thức
Tình yêu và thù hận, chết chóc và hồi sinh,
chiến tranh và hòa bình
Những cuộc lựa chọn chưa bao giờ kết thúc.

Từ những nơi khác nhau trên trái đất
Tiếng đàn rung lên.

Duyên An

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây