Thơ Trần Văn Chính

Đêm phố cổ

Phố cổ đêm mê ngủ
Giọt đèn đường lặng im
Lá bàng chao cánh khẽ
Trên rêu phong đang thiền

Những bậc thềm sứt cũ
Đang bước vào ngày xưa
Những cánh cửa bạc mốc
Khép lại bóng ngày xa

Thoáng bóng áo dài thâm
Trên mảng tường lở tróc
Tiếng xe bò lóc cóc
Gõ trên Phố Phái xưa

Hàng Đào phiên chợ tơ
Lụa chen người hớn hở
Phố Mới còn day trở *
Tiếng guốc mộc Tô Hoài

Phố cổ như ngủ say
Phố cổ như không ngủ
Lao xao ngày xưa cũ
Cứ thao thức đêm đêm
4/22

*Phố Mới, phố “chợ người” là phố Hàng Chiếu ngày nay

Lại nhớ ngày mùa

Ngày mùa mới sáng tinh sương
Con đường rậm rịch con đường mồ hôi
Đòn cong oằn tiếng nói cười
Uốn cong bông lúa vàng phơi nhịp mùa

Đàn chim sẻ của ngày xưa
Vẫn hay nhặt thóc mới vừa vương đê
Đồng xa mẹ gặt lúa về
Mồ hôi trắng áo nồng khê tảo tần

Rơm vàng nâng níu bước chân
Tiếng gà nhảy ổ nghe râm ran làng
Hạt no đủ kín sân vàng
Vườn sau ổi chín mơ màng rụng thơm

Bưng lên gạo mới trắng cơm
Thương ngày giáp hạt thóc trơn rỗng bồ
Lát sắn cõng bữa đói no
Chát mùi cá mắm mặn khô cả chiều

Rơm thơm xanh khói bếp nghèo
Bữa cơm chiều muộn trăng treo hồi nhà
Ngày mùa bận rộn như là
Niềm vui yên ấm vắt qua nhọc nhằn

Trần Văn Chính

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây