Thơ Đinh Hạ

Mắt lưới

Chị ngồi trước biển hoàng hôn
Mà khâu mắt lưới, nỗi buồn… đợi anh
“Bao giờ cho sóng bỏ ghềnh…”
Câu ca một thuở vô hình chạm vai.

Hỏi đời biển mặn vì ai
Mà chông chênh tháng năm dài
chờ mong
Sóng không từ phía mênh mông
Sóng là sóng của bão lòng đấy thôi

Mấy mùa biển động mù khơi
Chị còn ngồi vá một thời xuân xanh
Người chăng mắt lưới vô tình
Cho đôi mắt chị long lanh nỗi chờ

Vạn chài xóm vắng người thưa
Chị thành cổ tích bốn mùa vọng phu
Chiều nay chớp bể, mây mù
Có người ôm sóng ngồi ru tuổi mình…

Cho em

Tôi đánh bóng mình bằng những câu thơ
lừa dối
Những câu thơ viết ra từ nông nổi
Để giấu đi đôi chân trần toét
rạ đồng chiêm
Em thì thật thà đến mức cả tin
Cứ yêu tôi bằng những điều không có
Em của ồn ào thành phố
Có như tôi đất dị dưỡng nhú mầm
Nếu một ngày đưa em về thăm
Em có quen không đường làng mưa
tháng bảy
Em có thương không?
Hạt lúa bốn mùa nong, nia, sàng, sảy
Còn lo chắc lép chợ chiều.
Tôi tự đánh bóng mình đắp đổi
một tình yêu
Đôi khi giấu đi giọng quê ngờ ngợ
Đâu biết đời sông còn thương
con gọng vó
Tháng năm kéo một nỗi buồn.

Những câu thơ làm của hồi môn
Anh tự đánh bóng mình
để cho em một đời phải khổ
Những câu thơ một thời là giông, là gió
Đã ngủ yên rồi sau rong ruổi cuộc chơi…

Đinh Hạ

1 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây