Thơ Phùng Hương Ly

Dưới vòm hoa đại khải

Dưới cội cây còn vương chứng tích
Nao nao vòm nắng
Ai nhóm lửa mà mắt hoen?

Có phải những bông hoa đại khải là lời hẹn
Của người lính đặc công năm xưa trở về
từ chiến trường phía Nam khói lửa
Năm nào ông cũng đợi
Ở nơi này đâu cũng có thể là những chiến binh
Đếm nhịp bước chân từ quanh co đồi núi

Từng bông hoa rụng xuống
Gió chia nhau muôn vàn tự sự
Xác hoa đỏ trên những ngón tay em bé mắt tròn
Bao nhiêu năm gõ kẻng làng
Ông đã mong được thấy người bước ra bằng
hình hài màu áo lính
Từ rừng cây, từ cánh đồng, từ con đường…
Nhưng chỉ có tiếng loang vào đêm rưng rức
Nhiều năm trước, khối âm thanh nào đó chưa
từng vỡ ra
Hoặc đã không làm theo sứ mệnh
Cho bông lúa cúi mềm
bầy chim sẻ bay lên
nước sông Cầu chảy dọc mùa ngũ cốc

Để có hòa bình không phải dễ
Đâu chỉ vỏ bom này là chứng tích chiến tranh!
Trong cơn ho ông ám ảnh áo quần đượm mùi
thuốc nổ

Dưới vòm hoa đại khải
Âm thanh nào từng nén lại
Âm thanh nào từng bung ra
Giờ cũng đều hóa bình minh trên chóp núi.

Mùi sách cũ

cuốn vào mùi hương ấy
những dư vị tròn đầy
mê hoặc
có khi là sự hòa lẫn từ kí ức

sách vương chút nắng xưa
đậu trên mực ướt
còn đây những dấu tay e dè, run rẩy

về ngày đông xa nào đó
khói trà và khói thuốc lẩn vào
háo hức say mê

những cuốn sách đi qua tháng năm
cất giấu nhiều gương mặt
và những vui buồn thẫm trên giấy
tỏa ra một màu hương.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây