Cuộc phiêu lưu của Chuột Nhắt

DÀNH CHO CÁC EM NHÂN NGÀY QUỐC TẾ THIẾU NHI 1/6

Truyện ngắn. Dương Văn Mưu

Họ nhà Chuột Nhắt gắn bó nhiều đời trong căn nhà của ông chủ làm nghề lái xe đưa đón học sinh đến trường. Suốt thời gian học sinh được nghỉ học vì dịch bệnh COVID-19, chiếc xe ô tô nằm đấy, trở thành khu vui chơi cho mấy anh em nhà Chuột Nhắt. Mẹ Chuột luôn dặn các con phải cẩn thận khi chơi trên xe ô tô nhưng vốn tính hiếu động, tinh nghịch, Chuột Nhắt thường leo lên mọi ngõ ngách ô tô chơi trò nú tìm với mấy anh em.

Minh họa: Đào Tuấn

Một lần, mải trốn, Chuột Nhắt ngủ quên biến mà không hề biết rằng, hôm ấy học sinh bắt đầu đi học trở lại. Khi Chuột Nhắt mở mắt ra thì trên xe đã kín học sinh. Chuột Nhắt khẽ rúc vào góc cuối xe, he hé mắt nhìn. Cuộc sống bên ngoài thật sống động. Thế này mà mẹ cứ bắt ru rú trong mấy góc buồng chật hẹp. Các bạn nhỏ đây được đi học, được diện những bộ quần áo thơm tho, trông thật là thích. Đang mơ màng, suy nghĩ thì Chuột Nhắt giật mình bởi tiếng hét lớn:

– Chuột! Chuột! Các bạn ơi! Có chuột…

Một bạn hét lên: Bắt đi!

Chuột Nhắt quay cuồng không biết chạy đường nào. Cu cậu chạy vòng quanh, cuối cùng phải chui vào khe hở của ô tô rồi rơi tuột xuống đường, bụng nghĩ thầm: may mà thân hình mình bé.

Một chiếc ô tô đằng sau ào tới, Chuột Nhắt hốt hoảng, lấy hết sức chạy nép vào bụi cây ven đường. Chuột Nhắt thở hổn hển, mắt hoa lên. Chưa kịp hoàn hồn thì bỗng một con rắn to từ đâu trườn tới. Dù chân còn rất đau nhưng Chuột Nhắt vẫn ba chân bốn cẳng chạy trốn thật nhanh. Khi dừng lại, Chuột Nhắt mới thấy mình đã đứng trước cánh đồng lúa rộng mênh mông, bát ngát. Một bạn Chuột Đồng trạc tuổi Nhắt từ đâu đến, nhìn Nhắt một lúc rồi ân cần:

– Bạn mới ở đâu đến đây vậy?

– Ừ, à …

Chuột Nhắt run bắn lên chả nói được gì. Chú vừa đói vừa sợ.

– Tớ tên là Chuột Đồng. Nhà tớ ở đằng kia… Chuột Đồng thân thiện làm quen.

Chuột Nhắt rón rén theo sau Chuột Đồng. Không khí thật trong lành, mát mẻ, gần gũi với thiên nhiên chứ không bí bách toàn bê tông như nơi Chuột Nhắt sinh sống ở thành phố. Nhà của Chuột Đồng ngay cạnh bờ ruộng. Những ụ đất được đắp cao từng tầng như núi. Từ cửa hang nhìn ra là cánh đồng rộng lớn, ngập tràn nguồn thức ăn. Những lối mòn chằng chịt được họ hàng nhà Chuột Đồng tạo thành con đường phẳng lỳ.

Chuột Nhắt theo Chuột Đồng vào nhà. Đến kho lương thực dự trữ của gia đình, Chuột Đồng khẽ rút một bông lúa mới mời bạn. Chuột Nhắt khẽ nhấm nháp. Lần đầu tiên Chuột Nhắt được thưởng thức món này. Ở thành phố, thức ăn chủ yếu của Chuột Nhắt và gia đình là những cơm thừa canh cặn mà chủ nhà đổ đi. Nhẩn nha thưởng thức cắn chắt từng hạt thóc, Chuột Đồng hỏi bạn:

– Sao bạn lại lạc đến đây?

– Tại tớ không nghe lời mẹ.

Vừa trả lời, Chuột Nhắt vừa thút thít khóc. Chuột Đồng khẽ vỗ vai Chuột Nhắt an ủi:

– Bạn nín đi, rồi sẽ có ngày gặp lại mẹ thôi. Trước mắt, bạn cứ ở đây vài ngày, tớ sẽ giới thiệu cho bạn vẻ đẹp của vùng quê này.

 Chuột Đồng hít hít Chuột Nhắt một cách thân thiết rồi dẫn bạn ra khỏi hang. Cả cánh đồng chuyển màu vàng sậm. Những ngọn lúa căng mẩy, cong mình đu đưa trong gió nhẹ.

– Ở vùng quê này, chúng mình chả bao giờ lo đói cả.

Chuột Đồng vừa kể vừa khẽ kéo cong ngọn cỏ có giọt sương long lanh mời Chuột Nhắt uống.

– Bạn thấy không, đồ ăn, nước uống ở đây luôn sẵn. Bạn chỉ cần ra khỏi cửa hang là có cả một cánh đồng rộng lớn tha hồ lựa chọn.

Chuột Nhắt cảm thấy rất thích thú vì lần đầu được thấy thế giới bên ngoài dài, rộng thế.

Màn đêm dần buông…

Chuột Đồng dắt Chuột Nhắt vào trong hang. Nơi ở của Chuột Đồng được xây dựng khá kiên cố. Họ hàng nhà Chuột Đồng rất chịu khó. Mọi người làm việc tất bật suốt ngày. Mỗi người một việc. Người thì sửa sang hang, người thì ra đồng lấy thức ăn vào kho dự trữ,… Phía bên ngoài hang có một khoảng đất trống khá rộng, nhẵn thín. Đó là sân khấu ngoài trời của họ hàng nhà Chuột Đồng. Đêm xuống, họ nhà Chuột Đồng lại quây quần hát ca, nối đuôi nhau thành vòng tròn đi quanh đống thóc mới, vừa hát vừa thưởng thức cho đến khuya lắm mới đi ngủ.

Đêm ấy, khi những âm thanh hát ca ngừng hẳn, Chuột Đồng dẫn bạn vào một ngách hang được lót cỏ khô mềm:

– Chuột Nhắt đêm nay ngủ chỗ này nhé. Chúc bạn ngủ ngon và mơ giấc mơ đẹp. Hẹn gặp bạn vào sáng ngày mai.

Chuột Nhắt nằm trên đống cỏ khô êm ái, cố chợp mắt mà không sao ngủ được vì nhớ nhà, nhớ mẹ. Chắc giờ này mẹ vẫn chạy khắp nơi tìm. Không biết đến bao giờ mới được gặp mẹ đây. Mắt nhòe ướt, Chuột Nhắt ngủ thiếp đi tự lúc nào.

Mờ sáng, Chuột Nhắt đã tỉnh. Đang vươn vai, tập mấy động tác hít thở không khí trong lành thì Chuột Nhắt giật bắn mình vì Chuột Đồng đang lấy đuôi vỗ vỗ vào vai.

– Đêm qua bạn ngủ ngon chứ?

Chuột Nhắt khẽ gật đầu.

– Buổi sáng ở đây, mọi người chủ yếu là đào đất để làm thành những chiếc hang an toàn, vừa giúp răng đỡ dài vừa giúp nơi ở được sạch đẹp, vững chãi. Bạn có thử sức chút không?

Chuột nhắt co rúm người:

– Tớ chưa làm việc này bao giờ bạn ạ. Để tớ thử nhé.

Đang nói, Chuột Nhắt chợt nghe tiếng còi xe quen thuộc từ trên đường vọng lại. Đúng là xe của ông chủ rồi. Không kịp nghĩ gì thêm, Chuột Nhắt chạy một mạch theo bờ ruộng ra phía đường cái. Chuột Đồng hốt hoảng chạy theo:

– Chuột Nhắt ơi, nguy hiểm đấy. Buổi sáng con người đi làm, đừng để họ nhìn thấy cậu.

Chuột Nhắt òa khóc, thẫn thờ nhìn theo chiếc xe ô tô của ông chủ lướt qua trước mắt.

Từ hôm đó, sáng nào Chuột Nhắt cũng ra ven đường chờ đón chiếc xe của ông chủ đi qua. Nó ước chiếc xe dừng lại một lần để nó có cơ hội được trở về nhà. Nhưng lần nào, chiếc ô tô đều lướt đi rất nhanh chỉ còn vương theo làn khói mỏng manh trong sự tiếc nuối ngẩn ngơ của Chuột Nhắt. 

Buổi sáng hôm ấy, như mọi lần, Chuột Nhắt lại lên ven đường chờ đợi. Nó nép mình bên đám cỏ dại um tùm. Một chiếc ô tô đỗ xịch ngay cạnh chỗ Chuột Nhắt đứng. Nó vui mừng nói với Chuột Đồng:

– Ô! Đúng là xe ông chủ dừng lại rồi kìa.

Mấy bạn học sinh chạy lại chỗ có lùm cỏ cao ngang đầu. Cơ hội nghìn năm có một đến rồi. Chuột Đồng vội bảo: Tớ sẽ đánh lạc hướng để cậu tìm cách lên xe nhé!

Biết là sắp phải chia xa, Chuột Nhắt ôm chặt lấy Chuột Đồng, mắt rơm rớm:

– Tớ cảm ơn Chuột Đồng và gia đình thời gian qua đã giúp đỡ nhé. Tớ về thành phố với mẹ đây.

Chuột Đồng cũng rưng rưng xúc động, ôm chặt Chuột Nhắt một cái, rồi lững thững đi ra phía các cậu học sinh. Đúng như kế hoạch, mấy bạn nhỏ nhìn thấy Chuột Đồng liền hét lên:  

– Chuột này các bạn ơi!

Mấy cu cậu vứt uỵch chiếc cặp nặng trĩu xuống bờ ruộng để đuổi theo Chuột Đồng. Chỉ chờ có thế, Chuột Nhắt lẻn vội vào chiếc cặp to nhất, cậu ta nằm im không dám thở mạnh. Chuột Đồng sau khi hút được mấy cậu học trò, bèn vội lủi thật nhanh vào ruộng lúa.

Đang hăng máu định truy đuổi Chuột Đồng, chợt mấy cậu sững lại khi bác tài bấm còi và giục:

– Này mấy ông tướng, sắp muộn học rồi đấy!

Các cu cậu vơ vội cặp sách, lục tục lên xe.

Chuột Nhắt vẫn nằm im trong ba lô, đợi thời cơ thích hợp thì chui ra. Trong cặp, ngoài sách vở còn có cả đồ ăn thơm phức, Chuột Nhắt thèm quá mà không dám nhúc nhích. Chiếc ô tô bỗng phanh kít lại, mất đà, cái cặp rơi xuống sàn xe. Không chậm trễ, Chuột Nhắt phi ra lủi vào góc xe, nhanh như chảo chớp.

Khi các bạn nhỏ đã vào lớp học, ông chủ lại từ từ lái xe trở về nhà. Con đường ấy, ngôi nhà thân quen ấy, bao lâu rồi Chuột Nhắt mới được nhìn thấy. Chuột Nhắt mong ông chủ lái nhanh hơn chút để sớm được gặp mẹ. Chiếc xe đỗ xịch vào góc sân. Chưa để ông chủ vào trong nhà, Chuột Nhắt đã nhảy phắt xuống xe, chạy bổ đi tìm mẹ.

Trong góc buồng tối om, Chuột mẹ khụt khịt, chít chít giọng khản đặc do bao ngày khóc gọi tên con. Hai mẹ con ôm lấy nhau, mừng mừng tủi tủi. Chuột Nhắt lí nhí xin lỗi mẹ, rồi rúc đầu vào nách mẹ vừa hít hà vừa kể lại chuyến phiêu lưu đầy ắp kỷ niệm của mình.

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây