Thơ Văn Công Hùng

Tiếng tuyết
Kính tặng chị Trần Tố Nga, người đàn bà Việt Nam đang đơn độc đâm đơn kiện các công ty hóa chất Mỹ tại tòa án Pháp, Paris về những di họa của chất độc da cam ở Việt Nam.

chị đơn độc trên con đường rất rộng
những đại dương những núi tuyết
những xa lạ những rủi may
những màu da những mùi mồ hôi khác biệt

chị tự tạo niềm tin cho riêng mình
dấn thân vào nơi chưa định trước
bỏ lại quê hương, nếp nhà, những đứa con và
hương lúa
quên cả mình bệnh tật

một mình một chiến tuyến
những đêm rất dài
Paris phồn hoa hình như không dành
cho chị
tám mươi tuổi trên đầu và một căn phòng thuê

đợi những phiên tòa
chị như bông hoa găm mình vào tuyết
đến lúc cần mới nở
những lặng thầm nhoi nhói cô đơn

chân lý chưa bao giờ là dễ tìm
thời nào cũng thế
huống gì bây giờ sau lưng chị người ta còn lo kiếm ăn đấu đá
có khi quên rằng trên đời có một thứ gọi đi ô xin…

nhưng không thể khác
thế mới là Trần Tố Nga
tuyết xứ người ủ niềm tin của chị
kim đồng hồ nhích từng giọt thời gian…
Pleiku, 17/3/2021.

Ngơ ngác Tây Nguyên

chỉ còn những đồi cỏ tranh rạp mãi
con đường bầm đỏ một vệt máu mờ
chiếc gùi cheo leo vai nghiêng lệch núi
Tây Nguyên nhòe em tóc hoe da nâu

vẫn là dã quỳ mùa khô vàng bụi
mặt đất vênh vao rợn hoa cà phê
vẫn là sỏi trắng chen nhau lòng suối
lá rụng tầng tầng từng lớp nhâng nhao

những vệt dao chém những cánh
rừng khô
những đôi mắt buồn những ngày u lặng
con sói tru đêm con nai lẻ bạn
vệt khói vờn đỉnh Konkakinh

Tây Nguyên núi cao Tây Nguyên
rừng sâu
Tây Nguyên đô thị Tây Nguyên phố dài
sáng nay chợt thức bên hiên nhà sàn
nghe một tiếng người nhẹ hơn
tiếng chiêng

những vòng tròn kiến chật cả bàn chân
cứ đi cứ đi tới đâu thì tới
có một hạt mầm bừng xanh thức dậy
mắt chớp thiên thần ngơ ngác trên cao…

Văn Công Hùng