Thơ Phạm Đương

Trên chiếu rượu với chú Năm đồng hương nơi đất Mũi

Tình cờ gặp chú Năm đồng hương nơi đất Mũi
bốn mươi năm xa quê
chừng ấy thời gian đủ để quên nhiều thứ
nhưng giọng Quảng thì không lẫn vào đâu được
chú ngồi trầm ngâm như cây mắm già
sắp xong phần việc đời mình để hóa thân
vào đất

hề
nâng ngang mày chén ly bôi quan ải
đặt xuống chiếu chén đồng hương Quảng Ngãi
chú Năm cười khà còng tan bọt biển
chú cháu mình uống cạn bốn mươi năm!

bốn mươi năm chú nhập vào đất Mũi
bia uống bằng chai
rượu tu bằng bát
nửa đêm gió trở mình
muỗi bay ràn rạt
nghe phù sa dò dẫm những bước chân
nghe phù du chảy ngang dọc đời mình
hành trang mang theo là giọng bài chòi
rơi rớt dọc đường cùng ghe bầu tắc ráng
giờ chỉ còn câu vọng cổ
mỗi câu hát một phận đời xa xứ
lục bình trôi biết bến đỗ nơi nào

ở nơi tận cùng đất nước
nhà không có cửa
cửa là tấm lòng
ở nơi tận cùng đất nước
mạt lộ với người này
mở sáng với người kia

hề
nâng ngang mày uống cạn nỗi cách chia
chén tạc dạ bậc tiền nhân mở đất
chén tri ngộ những mảnh đời phiêu bạt
chén tao phùng trời đất rộng lòng nhân

nâng ngang mày chén dân ấp dân lân
đặt xuống chiếu chén lục lâm thảo khấu
chén giang hồ kẻ chợ
chén thất lỡ đi tu
chén đi tù
hội tụ

nghe phù sa dò dẫm những bước chân
nghe phù du chảy ngang dọc đời mình

bốn mươi năm xa quê
đời người chớp mắt
trong đáy cốc hiện cây bần cây đước
trong đáy mắt là rừng ngang biển dọc
những chiếc lá tơ non như vừa thoát ngục bùn

ấy là khi
Tổ quốc ở nơi tận cùng có thêm một dấu chân.

Trong ngôi nhà câm

Lách qua khung trời dẹt từ viên ngói cong vênh
chút ánh sáng di động ẩm ướt
thứ xa xỉ trong mùa mưa bão này
chợt sáng lên một mầm mạ non

dấu hiệu của sự sống
đã bị bao vây bằng đủ loại mùi
mùi ẩm mốc mùi rêu vữa và mùi ơn nghĩa

tôi đã đóng thuế thu nhập hàng tháng từ những
bài báo còm
để góp vào đây một viên ngói cong vênh
trong ngôi nhà đại-đoàn-kết

tô trát tường mà làm gì
nông dân không cần tô trát
đập vào tôi những khẩu hiệu
tô trát
mùi ẩm mốc mùi rêu vữa và mùi ơn nghĩa

sống bằng tất cả những thứ mùi ấy
con người trở nên câm lặng

mủi lòng trước bàn tay gầy guộc
thăm thẳm đêm hai hốc mắt gia chủ
tôi dát mỏng sự tử tế hiếm muộn của mình
liền gặp ngay một cơn thịnh nộ:
đừng nhân danh lòng tốt, bạn ạ!

Phạm Đương