Chùm thơ dự thi của tác giả Trần Vạn Giã

Sự tái tạo của đất nâu sau thời ôn dịch

1.

Ở đây dọc triền sông

Ngọn gió quất ngược vào dĩ vãng

Bao lâu thời gian chờ đợi tôi đi và về

Và tôi cám ơn trang chữ của nhà văn tài hoa *

Tội nghiệp nền đất cổ có những viên gạch

Bị đè bẹp dưới chân người

Gạch vô tri

Còn tôi biết đau dưới sự áp bức đó

Tôi đếm thời gian

Chảy ngược dòng sông Seine chấp chới

Tiếng sếu kêu đâu đây

Gọi về những ký ức tiềm ẩn trong tôi

Bài đồng dao tuổi thơ ở truồng ngụp lặn

Trên sông quê

 

2.

Trước ngày xa Paris

Và hỏi những câu hỏi nhàu nát bất hạnh

Đang xoáy trong mùa Vọng tình yêu tan biến

Sau nụ hôn

Rớt vào thời ôn dịch tàn bạo

Tan trong tuyết đói chờ hè

Dưới bóng cây khát vọng

Trong vườn Luxembourg chạy trốn hoàng hôn

Hãy ném vào tôi viên sỏi nhỏ nhặt bên đường

Hãy nhai giùm tôi trái Cherry đang thời ôn dịch

Cách ly

Nhưng ta vẫn chảy chung dòng liên đới

Chia trái khổ đau trên mặt đất này

Chắc là bóng nhà thờ Đức bà Paris đang trầm mặc

Vắng người đi qua chiếc ghế tôi đã ngồi

 

3.

Ở quê nhà

Chiều nhìn mây bay qua cánh đồng xứ sở

Lưỡi tôi không ớt mà cay

Cái lưỡi này thèm tái tạo cây xanh

Những rễ cây đang ân ái dưới đất nâu **

Bung mầm

Và có một loài chim bay về

Hát lời thần khí

Thổi vào sinh lực màu xanh tái tạo

Sau thời ôn dịch.

—-

*Nhà văn Victo Hugo.

** Thơ Nguyễn Quang

 

 Ngược đường bình an

Tặng các con

Chiều nay ba ngược đường bình an

Tiếng cười

Sau chiếc khẩu trang xanh và bóng cây mằng lăng tái ngộ

Dân làng đang nói về tình yêu của màu nâu phù sa

Và cấy xuống mặt đất

Cây sự sống

Lời nói về ôn dịch sẽ đẩy lùi

 

Núi và khoảng trời xa xôi

Chuyển động câu thơ mùa đông năm cũ

Đã tàn theo bếp lửa hoàng hôn

Thấp thoáng gió bay bên mái hiên tây nhà thờ

Có lời

“Bình an dưới thế cho người thiện tâm”

Và hoà âm tiếng sóng những dòng sông tái sinh

Cuốn trôi covid bạo tàn

Và có thơ của ba chiều nay

Đậu bên bờ trần gian thơm mùi của núi quê nhà.

 

Ký tự ở Hòn Chồng

(Đá còn có nhau tại sao con người không Sống yêu thương để thắp sáng Hy Vọng)               

Hàng triệu năm đá kết nối nơi này

Đá thương nhau nên đá chồng lên mà sống

 

Những rong rêu vươn lên chịu đựng sóng thời gian

Cứ đập. Cứ đập.Cứ đập vào thân phận đá

 

Con hải âu gãy cánh đành xa bạn

Bay về Hòn Chồng tìm lại cơn đau

 

Ngày sau sỏi đá cũng còn có nhau *

Em từng hát dưới mưa dầm như thế

 

Sóng gào lên trong sấm sét dại khờ

Tiếng hát cũ có rung lòng không hởi đá

 

Anh về đọc thơ Lá Cỏ của Walt Whitman

Đọc lại Kiều xưa mười lăm năm lận đận

 

Anh không là Thúc Sinh giật mình bên ly rượu đắng

Anh và đá cứ an nhiên chất chồng sự sống

 

Lòng anh không là trang giấy mỏng

Không là bóng vô thường trên đá đâu em.

 

*  Dẫn ý Trịnh Công Sơn

Trần Vạn Giã

(Khánh Hòa)

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây