Chùm thơ dự thi của tác giả Dương Văn Thắng

 

Phía cuối cuộc người

Đến một ngày chúng ta bay lơ lửng với khuôn mặt nhẹ bẫng

Trái đất xoay tròn trong lòng tay

Bầu trời đựng rất nhiều ngôi sao chưa kịp lóe sáng

Ta đã ngủ say mùa lá rụng

Trút bỏ ưu tư gai góc, sần sù

 

Chúng ta làm loãng bầu không khí bằng giác quan thứ sáu

Nhận diện niềm tin già cỗi

Ý thức là nấc thang đưa tới cổng trời

Người với người trôi qua nhau theo cơn mưa bẩy sắc cầu vồng sám hối

Phía dưới là biển, rừng nối dài sông suối

Lặng im

 

Câu chuyện dịch bệnh chảy vào mùa xuân

Trút bầu mưa đá bầm dập mùa xanh

Đêm giao thừa đánh rơi tiềm thức

Nhân gian lạc lối

Người giật mình ôm lấy giấc pháo chưa kịp nổ giòn

Vạn vật xoay tròn theo đồng tiền sấp ngửa âm dương

Lời tan chảy ngọn nến hồi sinh

Cuối cùng

Khoảng cách không phải là điều gì tồi tệ

Đã có đắm chìm sâu cuối

Đã có những dòng thác chảy về nơi được sinh ra

Sau tất cả

Mặt đất vẫn là nhà

 

Chúng ta bay lên cùng mặt trời tỉnh thức

Bay theo bầu trống ngực đựng gió xoáy và cát bụi

Nơi siêu nhiên còn khao khát mùa xanh

Vật chất tồn tại bằng vạn ngàn ý thức

Chúng ta biến thành mây hóa nước

“Bí mật của nước”*

Là thanh lọc nhân sinh ở phía cuối cuộc người

*: Tên một cuốn sách

 

Từ phấn trắng bảng đen

Lá phổi phập phồng

Người mẹ già Amazon thở dốc

Nước mắt rơi ghềnh thác

Cõng mòn sông, suối, đồi trơ

Người cha già Himalaya một ngày thức dậy

Tóc bạc trắng gội mây

Dụi mắt nhìn sâu tia nắng xiên vai áo bạc đầy phủ bụi

Chiếc ti vi lòng trần cựa quậy

Dịch bệnh Covid tràn lan

Thế giới phẳng lặng nghe

Bài toán chưa có lời giải

Bài toán hành trình của những kiếp người

 

Những đứa trẻ được sinh ra

Trên cây đời mùa xuân bật mầm tách vỏ

Ngọn núi bế bồng ru từng giấc ngủ

Cánh võng nghiêng rừng

Thao thức gió triền nghiêng

Lớp kháng thể chắt lọc từ nắng ngậm sương mai

Mấy mươi năm, và hơn thế cho một hành trình khám phá

Mái nhà xây lên từ chóp núi, gỗ của cánh rừng thức lửa

Từ cánh đồng hoang hoải rạ rơm khô

Hiệu ứng nhà kính trên mỗi tòa cao

Giọt khẽ thở phong thanh chiếc điều hòa hai chiều chực khóc

Hàng cây bao năm còn thấp

Cúi mình neo góc phố, công viên những trưa nắng đỉnh đầu

 

Thời sự đưa tin

Tin chuyển động 24h

Dự báo thời tiết nóng lạnh bất thường

Thế giới sục sôi ý tưởng táo bạo, cái bắt tay móc ngoặc

Người khổng lồ đi về phía Bắc Cực

Khám phá tảng băng trôi ba nổi bẩy chìm

Lời tiên tri về sao Hỏa, sao Kim

Người ngoài hành tinh

Dấu hiệu ngoài sự sống

Và tất thảy vẫn đang chuyển động

Biến thiên theo chiếc kim giờ

 

Mái trường

Một lần nữa bao đứa trẻ được sinh ra

Bài học vỡ lòng yêu muôn loài, vạn vật

Thiên nhiên ban tặng

Chiếc hộp đựng cây bút thần kì

Hành trình sẽ bắt đầu bằng những đường cong, những vòng tròn định mệnh

Bắt đầu từ nét vẽ sơ khai

Từ phấn trắng, bảng đen khởi tạo hình hài

 

Cô ngốc

Mỗi sớm tinh mơ

Cô ngốc kéo chiếc xe ba gác nhỏ

Chở rác từ khu chợ quê buôn bán nẻo bộn bề

Miệng cười phảng phất giọt sương mai ẩm đất nồng

Hát liên khúc hành quân

Tay ôm hờ bông lúa trổ mùa trên cánh đồng làng thiếu ngủ

Đôi lúc nhai trầu bỏm bẻm

Nhổ nước trầu vào đám mưa dầm và cát mịn

Loang vào đất khát mầm xanh

Khi ồn ã, rồi lặng lẽ, ngơ ngác

Lắm lúc chua cay như hàng cá, hàng tôm đuổi vía người

 

Người ta vứt đi tháng năm thừa thãi

Thấy lãng phí

Cô nhặt nhạnh dông dài

Nhặt mùa hanh khô

Cánh đồng nứt chiều hoang hóa

Nhặt dòng sông thôi hết lở bồi

Bèo nhèo ruột cá

Người ta huyên náo soi mùa đắt đỏ

Chiếc cân lệch kim ở bên kia chỉ số

Miếng thịt lợn ngâm ngấm nước gân nổi đỏ thịt bò

Từng mớ rau mươn mướt nằm co

Cô ngắm nghía

Bàn tay mình trần trụi những lớp nilon mục rác

 

Buổi chiều

Cô lại ra chợ rửa bát thuê

Họ bảo có những miệng đời chưa khô phải úp cho ráo nước

Cô gật đầu ngây dại

Mắt bâng khuâng

 

Đêm nay

Không nghe lời gió hát

Chỉ nghe mùa thổn thức

Chợ thôi đông

Rác vẫn đầy

Cô ngốc cầm sương ngủ quên nơi góc chợ

Một mình lầm lũi cuộc chia tay

 

Dương Văn Thắng

(Hải Phòng)