Tiếng khóc trẻ thơ

(Gửi các con mồ côi trong mùa đại dịch COVID-19)

Đêm vào sâu giấc ngủ vẫn chưa về
Bao đêm rồi lòng bồn chồn như thế
Cứ chợp mắt lại oe oe tiếng trẻ
Trong bản tin tối vọng về
Tiếng khóc những em bé sinh ra không còn
cha, mẹ
Dịch giã bủa vây từng góc phố, xóm làng…
Bao cảnh chết oan, bao gia đình tan nát
Mấy ngàn con thơ sinh ra phận đời côi cút

Nỗi đau này đâu chỉ một vài năm
Không phải một vài thập kỷ
Thân phận mồ côi ám ảnh suốt cuộc đời
Mỗi người sinh ra – một vì sao trên trời
Bao vì sao tắt rồi, còn những vì sao cô đơn giữa bầu trời giông gió

Có thể mai sau các con mới cảm nhận hết
nỗi đau
Số phận các con làm triệu người xa xót
Cả đất nước quay cuồng trong đại dịch
Vẫn dành phần nuôi dưỡng các con
Những vòng tay đâu phải người thân
Ôm ấp các con sẻ chia ngọt bùi, cay đắng
Giữa ranh giới mỏng manh sinh tử
ấm áp tình Người, đùm bọc, chở che

Sắp tàn đêm giấc ngủ sao chưa về
Cắt xé lòng tôi tiếng trẻ thơ đang khóc
Giá đổi được đời mình thành lời ru, tiếng hát
Làm dịu phần nào tiếng nức nở của các con.

Phan Thức

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây