Điều không nhỏ

Chiếc bàn nhỏ nằm kề ngay cửa sổ
Vị mùa màng theo gió vẫn qua thăm
Mùi thơ ấu bóng lên từng thớ gỗ
Thuở hàn vi tôi áp má khi nằm.

Căn nhà nhỏ nằm bên đồng đầy gió
Nơi rạ rơm còn vương phía hiên đời
Nơi ngô lúa trổ đóa vàng châu thổ
Nơi khói chiều bay mái bếp chơi vơi.

Ngôi làng nhỏ, nằm ngay rìa con lộ
Cây mạ cằn mẹ cấy thửa giêng hai
Mớ tôm tép cha đơm đồng sau lũ
Để ta nay vuông vức trọn hình hài.

Cha tôi nhỏ, cái tay cày cũng nhỏ
Vẫn đồng chiều lội buốt mấy đời trâu
Mẹ tôi bé, thương quắt mùa gọng vó
Xoa mặt ao cả kiếp chẳng lên màu.

Ai mặt phố cho môi người son gió
Phấn vô thường thoa mịn má cần lao
Ta khôn lớn từ những điều rất nhỏ
Một đời cha với mẹ nhặt gom vào.

Nguyễn Văn Biên

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây