Thơ Trần Vạn Giã

75

Không cô đơn
(Nhớ bạn cũ Lê Văn Ngăn)

Thấp thoáng cánh cò bay trên trời cao ở quê nhà
Bay bay trong bóng thời gian
Và thấp thoáng trong tôi những hàng cây đang thời kỳ thay lá
Trên đường có người làm thơ ào ạt xác chữ
Có người xả rác thơ loét sẹo văn chương
Xin tạ ơn Chúa
Tạ ơn dòng sông chảy trong ý tưởng của người bạn cũ
Chở tầng sâu đam mê
Chạm bí ẩn về chuyện làm người
Cái đẹp nếu không cứu rỗi một cánh cò
Đồng nghĩa tôi và thơ treo câu rút trên nỗi buồn què quặt
Tôi ơi
Có ăn đóm nhặt tàn vượt biên qua làn ranh vô cảm
Câu hỏi hành xác chính mình
Và lún sâu chiếc đinh tội ác
Trên trang viết viễn mơ
Thấp thoáng cánh cò bay trên cao ở quê nhà
Tôi lớn dậy và uống mồ hôi phù sa
Tôi tư duy tôi để tồn tại trong những gì cảm nhận
Dù còn một ngày tạm trú quán trọ trần gian
Tôi vẫn điểm danh tôi
Là chiếc bóng không cô đơn trăm năm vẫn phục sinh cùng nhân loại.

Nhã ca 5

Đêm đêm nhìn những ngôi sao
Và khát vọng bay xa đến một chân trời mới
Xóa dấu chân tù đọng tỉnh lẻ thơ
Những ngôi sao xa đã lặn
Không chờ tôi trước giờ hành hương đi tìm bí tích dưới tượng đài nhà thơ thời danh
Câm lặng và giao cảm
Cùng bó hoa tươi dưới nắng quái sẽ tàn
Tôi tự hỏi tại sao thơ tôi tô điểm ảo trên danh thiếp mua hư danh ba vạn
Những sắc màu thời gian có thể tồn tại
Trong hơi thở của thơ
Trong hơi thở của linh hồn hoa cô độc
Trong hơi thở của ý tưởng bức phá những trang viết hàm hiếp ngôn ngữ vắng đời sống con người
Tôi một ngày xa lạ với thơ
Quay về hiện thực
Của hạt gạo mẹ tôi sàng trên nong
Và khóc.