Thơ Nguyễn Thanh Hải

55

Cạn mấy tầng sương

Rồi ai cuộc đời cũng đi qua thương nhớ
như tôi chiều nay thèm xếp một hoa đăng
thả ngày xưa xuống dòng ký ức
trôi về em xa xăm…

Tháng chạp mà còn mưa dầm
đủ biết trời đất còn vương còn nợ
cớ gì mười thương mà biệt chiều thương nhớ
để cơn mưa buồn dòng sông trôi nước mắt trôi…

Thương con bói cá và mùa xuân bói tuổi
buồn/ vui/ không bói được mình
này những giận hờn kia còn bỏ đi muôn ngả
mai khói bụi tàn bay cũng chỉ một lối về

Giữa phương trời tìm đâu ra tiếng dế
thì ngó bóng mình bay về núi ngự
trà cuối năm pha bình viễn xứ
khoắt khuya trời châm cạn mấy tầng sương…

19/01/2018

Đã nhìn thấy hoa tigôn nở

Vậy là anh đã nhìn thấy hoa tigôn nở rồi em
hoa đã nở sao chúng mình chưa hòa bình nỗi nhớ
bức tường nào ngăn chia những lặng thầm xa đó
ai đã chấm lên nỗi buồn chúng mình những chấm mưa

Em đừng thêm nữa vào xa xăm những chiều như thế này
tigôn cho dù cố vượt lên rào cũng chỉ là loài hoa hiền bé nhỏ
đừng để đau nhau hoài niệm
trên đỉnh núi cô đơn anh làm sao sánh được những niềm vui đang quần tụ dưới chân đồi

Trong chiều mưa như thế này thường nghĩ những xa xôi
đường chân trời vẫn nằm ngay trước mắt
ngày hôm qua đã mở ra sự thật
đằng sau nụ cười kia còn đọng những vệt buồn

Ừ, thì mưa từ trời xuống
vòi rồng hút nước từ biển lên
tigôn liên quan gì nỗi buồn chiều mưa như thế này đâu mà để bắt đền
lại thương mình như những đền đài gục xuống…