Thơ Vũ Tuyết Nhung

Đọc trang thơ của tiền nhân

Đọc trang thơ của tiền nhân
Bao nhiêu chữ bỗng xoáy vần đầu ta
Những câu từ của tài hoa
Vừa là kiếm sắc vừa là nỗi đau

Hóa thành ánh sáng muôn màu
Rọi soi vực thẳm dìu nhau lối về
Cùng người tỉnh cứu người mê
Lệ hòa sông đã tái tê biển trời

Trưng bày sọ rỗng mặt trơ
Của bao mắt phấn môi thơ lòng bùn
Lắng nghe lời của dế giun
Lôi từ trong đất nỗi buồn treo cây

Cầm lên sợi rối đêm ngày
Gỡ ra những sợi thẳng ngay đan nhầm
Tìm đường cho những lộc xuân
Tránh vòng bão lũ xa thân sâu nằm

Câu thơ ngọn đuốc từ tâm
Bao nhiêu mặt nạ âm thầm bỏ đi
Ngân ca niệm tiếng từ bi
Trong đêm sám hối sân si quay cuồng

Mình như sông suối tìm nguồn
Bao nhiêu rác bẩn luôn luôn đợi dòng
Câu thơ gạn đục lọc trong
Đưa ta tránh bão xa giông mà về.

Gặp lại chồng cũ

Gặp nhau nơi trạm dừng chân
Nắng hồng ấm những lộc xuân cây bàng
Vẫn còn một chiếc lá vàng
Níu mùa neo lại chưa tàn theo đông

Người nhìn phía trước mênh mông
Ta xem thảm óng trải đồng phía sau
Bàn tay nào đã siết nhau
Giờ luồn vào túi túm nhàu vải thô

Dập bầm bởi những xô bồ
Trước đèn đêm phố bỗng mờ trăng thu
Nhạt trong những đám bụi mù
Hương cau lẫn với điệu ru canh chày

Môi khô trầu chẳng còn say
Bóng hình dưới bóng mù mây cũng rời
Xe người chạy trước xe tôi
Chạnh lòng nhìn phía cuối trời nắng non.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây