Thơ Nguyễn Hải Yến

Khởi đầu

Khởi đầu của lụi tàn bắt đầu từ đâu?
Có khi từ chói chang
Hoa bung nở
Cây cao một mình hứng gió
Những con đường chen chúc cỏ

Khởi đầu của trưởng thành bắt đầu từ đâu?
Có khi từ cái cây bị tỉa cành
Hoa hồng bị cắt đau
Những thân chè bị đốn

Khởi đầu của sinh sôi bắt đầu từ đâu?
Có khi từ vết dao chiết cành
Từ nhát cuốc bổ vào lòng đất
Từ sự chia tách bầy đàn

Khởi đầu của khởi đầu bắt đầu từ đâu?
Có khi từ khoảng không không ai biết…

Chiếc áo sờn vai

Có thể nào làm mới được chiếc áo đã sờn vai?
Ngày đã qua có cách nào quay lại?
Gió vẫn thổi vào tàn lụi
Rừng đầu nguồn nghe tiếng khỉ kêu

Bàn chân nào vấp phải đá lên rêu
Lá đã rụng một màu tàn úa
Có nghe chuyện cây sơn bị rạch thân lấy nhựa
Máu đã chảy tràn trên những bức tranh

Đi khắp nẻo đường lại thấy loanh quanh
Bốn mùa vẫn một vòng sinh diệt
Có nỗi đau nào in hằn trên cát?
Có vết cứa nào đau như cát trong trai?

Đôi lúc chẳng thể nào vạch rõ đúng sai
Con bướm thụ phấn cho hoa
Lại là kẻ gieo mầm sâu hại quả
Cái kim nhỏ chui đầu quanh miếng vá
Vẫn chỉ một màu… chiếc áo đã sờn vai…

Đánh bóng

Người thợ đã đánh bóng đôi giầy bằng một chiếc giẻ lau
Phủ lên lớp bụi là một lớp xi đen
Màu xi bám vào giầy rồi bám vào miếng giẻ
Đôi giày đen bóng loáng
Anh đi!

Người thợ đã đánh bóng chiếc ghế bằng một chiếc giẻ lau
Phủ bên ngoài là một lớp sơn
Mùi sơn bám vào gỗ rồi bám vào miếng giẻ
Chiếc ghế bóng loáng
Anh ngồi!

Người thợ đã đánh bóng chiếc gương bằng một chiếc giẻ lau
Phủ lên mặt gương là hơi nước
Ẩm mốc bám vào gương rồi bám vào miếng giẻ
Chiếc gương bóng loáng
Anh soi!

Đôi giầy, chiếc ghế, chiếc gương biết gì không?
Miếng giẻ biết gì không?
Anh biết gì không?
Sự đánh bóng biết gì không?
Nếu như không người thợ?

Nguyễn Hải Yến