Thơ Trần Kế Hoàn

Cầu xin tạnh ráo…
(Viết cho những đoàn người về quê tránh dịch)

Phận nghèo cam chịu ly hương
thị thành mong mở con đường tương lai
Thật thà hạt lúa củ khoai
Giữa phồn hoa vẫn rạc rài lo toan
Tảo tần chưa đủ bình an
Mồ hôi đong kiếp cơ hàn gieo neo
Chưa cách ly được cái nghèo
Đã dương tính với phận bèo bọt trôi
Công ty đã phá sản rồi
Đồng lương thất nghiệp khứ hồi làng quê
Tả tơi lũ lượt kéo về
Tương lai ở phía làm thuê mịt mờ
Vợ chồng bồng bế con thơ
Theo xe đùm dúm bơ phờ rồ ga
Nay lo trở lại quê nhà
Mai lo cơm áo rồi ra thế nào
Biết còn tình nghĩa đồng bào
Lâu dài không thể lụy vào lòng thương

Dẫu trời mưa gió muôn phương
Cầu xin tạnh ráo nẻo đường về quê.

Dặn con

(Mượn lời anh Xồng Bá Xô, người vừa chở vợ và con mới sinh được 9 ngày từ thành phố Hồ Chí Minh về quê ở Nghệ An bằng xe máy cũ)

Phố phường lặng vắng cách ly
Bát cơm phía cửa công ty khép rồi
Dẫu làng nghèo quá xa xôi
Vẫn may còn chốn khứ hồi là quê
Sài thành phong tỏa bốn bề
Tàu xe đâu có lối về cố hương

Mấy ngày dãi gió dầm sương
Sữa con bú lẫn bụi đường, khói xăng
Rốn con chưa kịp tháo băng
Vệ sinh vết mổ mẹ bằng gió mưa.

Mồ hôi sôi với nắng trưa
Bát mì chan nước mắt thừa trên mi.
Hồi hương trong cuộc thiên di
Rú ga, vòng bánh xe lỳ lượm quay
Hồi sinh sau chuyến đi này
Con ơi nhớ những vòng tay nghĩa tình*
Đời thêm một cuộc khai sinh
Về nhà rồi, vẫn giật mình…
Rồi mai…?
—–
* Đoàn người trên đường về được cảnh sát giao thông cùng nhân dân địa phương giúp đỡ rất nhiều. Riêng gia đình anh Xô cùng 2 gia đình có con nhỏ khác đã được Câu lạc bộ xe bán tải Đà Nẵng cho xe chở về Nghệ An.