Thơ Đinh Hạ

 

Đoản khúc hồi hương

Khó khăn thì cứ về thôi
Cổng làng vẫn mở tình người bao dung
Dẫu không tay bắt mặt mừng
Tình làng nghĩa xóm rưng rưng nghẹn lòng

Quê nghèo đất chật người đông
Thạch Sanh, Tấm… bỏ ruộng đồng tha phương
Ai ngờ đại dịch tai ương
Mưu sinh khốn khó về nương quê nhà

Gian nan rồi cũng sẽ qua
Người dưng thương được huống là người quê
Buồn vui vẫn một lối về
Bóng làng vẫn mát chở che phận người

Có quê thì cứ về thôi
Trở về nơi thuở khóc cười ta đi
Sum vầy sau những cách ly
Tình quê bỗng hóa thành trì chở che.

Khúc ru em bé lưu dân

Em vừa bú mẹ vừa đi
Nẻo hồi hương cuộc trường kì gian nan
Sơ sinh chưa ấm lửa than
Đã bao nắng gội mưa chan cuộc người

Bờ vai cha đẫm mồ hôi
Vòng tay mẹ hóa vành nôi con nằm
À… ơi em bé lưu dân
Ngủ ngoan trên những nhọc nhằn quanh co

Nhà mình về với quê xưa
Ba lô nén chặt giấc mơ phố phường
Xứ người đại dịch đả thương
Quay xe bỏ lại nẻo đường mưu sinh

Thương con giấc ngủ giật mình
Bỏ nơi cắt rốn tìm bình yên đâu?
Thị thành phong tỏa lo âu
Thì ta về với dãi dầu làng quê

À… ơi con ngủ giấc mê
Ru con bỗng thấy nẻo về bớt xa…

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây