Thơ Nguyễn Ngọc Hưng

Tiếng hót vàng anh

Ơ này cô Tấm nhí mồ côi
Hạt gạo nhỏ lọt sàng cha mẹ
Nếu quay lại được thời thơ bé
Ta sẽ vì ai gánh đỡ nhọc nhằn.

Không thể nào đốn ngã vầng trăng
Dẫu là những nhát dao đầy hắc ám
Thân cau gục xuống đêm buồn thảm
Tiếng hót chim sóng sánh mặt ao bèo.

Như thoát thai từ giọt nắng trong veo
Nốt nhạc tình yêu ngân dài lảnh lót
Gốc khế chua quên mình cho trái ngọt
Đắng chát nào ngăn quả thị vàng thơm?

Gạo thành cơm tấm cũng nấu thành cơm
Khác nhau chăng một chút tình tri kỉ
Những cơ cực cầm như sương mộng mị
Sẽ dần tan trong nắng sớm mai hồng…

Cô Tấm ơi, cỏ nội hương đồng
Mãi ướp thơm vía hồn quê kiểng
Réo rắt vàng anh không mòn tiếng
Mặt giếng đợi người xõa tóc soi gương!

Thơm chậm một làn hương

Rồi sẽ qua đi quãng tối tăm này
Như đã từng qua những gì trước đó
Dẫu là dải mây đen bịt mắt ta ngay giữa mùa trăng tỏ
Hay nhật thực toàn phần dài nhất của trăm năm.

Bạn phải tin điều ấy
Bởi rau răm
Không chỉ rặt đắng cay
Và cây cải gió đưa không chỉ toàn thơm ngọt
Nỗi đau đớn đẩy tiếng chim trong bụi mận gai lên chót vót
Nhói trời xanh loang hạnh phúc máu hồng.

Bạn phải tin điều ấy
Bởi lung linh bảy sắc cầu vồng
Là hôn phối diệu kỳ giữa phiêu diêu bụi mưa và mỏng manh tơ nắng
Những nốt nhạc ngân lên từ mênh mông quãng lặng
Luôn tích hợp nơi mình sức thanh tẩy tự thân.

Bạn phải tin điều ấy
Bởi thiện chân
Không còn chân thiện nữa nếu chôn vùi cái đẹp
Mặc thiên hạ đố kỵ thị phi méo tròn mắt đơn mắt kép
Còn hạt giống hy vọng yêu thương còn tương lai biếc lộc xanh chồi.

Rồi sẽ qua
Cả buồn lẫn vui cả tốt lẫn tồi
Như sáng – tối
Như nắng – mưa, không – có vô thường
Vòng sinh – diệt theo tháng ngày tiếp nối
Nến tắt cuộc người như gió thổi
Vẫn mơ màng thơm chậm một làn hương!

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây