Thơ Trương Công Tưởng

Sông

nơi phù sa chảy qua mái tóc của làng
những đứa trẻ lớn lên da thơm mùi nắng
đàn bà cõng cả cánh đồng về nhà
trong giấc mơ đàn ông hừng hực ngực trần
quả dâu chín mọng khu vườn con gái

nơi ấy chỉ có nắng
nắng khô mái nhà bong tróc từng lớp rêu từ mùa mưa trước
tiếng cu gù mỗi sáng
người già ngồi ngoáy cơi trầu nhìn xa xăm lên ngọn tre cao nhất
con đường bụi đỏ cả thời gian

nơi ấy chỉ có mưa
năm nào cây cầu tràn lũ nối hai bờ cũng ngập đầy bùn đất
Thuận – bạn tôi, cô nữ sinh có đôi mắt trong veo đã ra đi theo dòng lũ cuốn
để lại những tờ giấy khen treo đầy tường nhà
ám ảnh chúng tôi suốt thời tuổi trẻ

sông bồi đắp phù sa
cũng bồi đắp trong lòng chúng tôi bao nỗi niềm khôn tả
như gió lạnh lùa vào lòng giữa đêm sâu
mỗi mùa lũ sông mang theo tiếng khóc
sông nói với đầu nguồn về những cơn đau
sông khơi mạch giếng trong
ai đi xa cũng nhớ ngụm nước mát mùa hè
bà tôi đèn dầu nón lá đi suốt những đêm dài
người già kể về thuở xa xưa
chúng tôi lớn lên trái tim hồn nhiên như cổ tích

nơi những mùa trăng sông đẹp như tiếng hát
ai gõ mạn thuyền dưới bầu trời đầy sao
sông lắng cả tiếng bom vào lòng ùng ục chảy
đôi bờ xanh che những người lính yên nằm

chiều nay tôi qua cầu nhớ Thuận
nhớ những vòng xe của tuổi học trò
nhớ ngọn đèn tắt bà tôi một mình dò dẫm qua sông
những bến bờ gọi tôi tha thiết.