Thơ Nguyễn Bình Phương

Thợ mộc

Ông thợ mộc đi đâu thế kia
sửa cánh cửa hoàng hôn đang xệ
hay làm giá trưng bày cơn mê
bộ sưu tập những người chưa tỉnh giấc

Ông thợ mộc đi đóng tủ nhan sắc
cho bà mẹ đơn thân
đóng chiếc bàn hội nghị ba bên
ký đình chiến ngày mai và quá khứ
cùng cây bút thực hư
ghi nhốn nháo phiếu tem thời bao cấp

Ông thợ mộc đi đóng thuê kệ sách
sách kinh điển chữ như đàn ong mật
đóng quan tài cho cầu vồng mới tắt
vì sảy chân ngã xuống một sắc tình

Ông ơi, này ông ơi
có nhận bào cá tính
nhận đóng khung kẻ nghiện chân trời
véc ni lại những chiến trường già cỗi
làm giường như bà Âu Cơ từng nằm

Ông thợ mộc bước chậm qua tháng năm
bên đường ai đó hỏi tần ngần:
– Nghe nói gỗ sưa giờ bán bằng cân
ngày xưa họ sẽ bán bằng gì?

Đấy là…

Bên sông một người
nhìn một người
đấy lịch sử đang nhìn ta

Chạy qua buổi chiều tà
chuyến xe không còn khách
bến cuối thành nơi những lộng giả xuất hành
đêm rù rì nói thế

Nói rằng có một con đê
ngăn bầu trời năm nay với mùa thu năm trước
rằng siêu thị đã khiến ta lạc bước
trong mê trận sô cô la cùng thuốc đánh răng

Bóng đen mang chiếc khung màu trắng
nửa đêm phắn khỏi bảo tàng
là ta của thời còn văng mạng
đi tìm lá bùa thiêng

Nói thêm nốt mi giáng thần tiên
làm hư đốn ký ức những con mèo
cả đàn kêu meo meo
đấy ngọn gió nô đùa trong thùng phiếu

Đấy hồn ma từ ngôi mộ xiêu xiêu
trước bình minh
loay hoay tìm định nghĩa mới cho mình.

Miền Tây

Bạn hỏi miền Tây nhà lợp bằng gì
tôi đáp bằng tình thương của gió
gió quyện gió ràn rạt trên lúa cỏ
mái thênh thang quên phận mình nghèo

Bạn hỏi vì sao miền Tây mắt bọn trẻ trong veo
tôi bảo vì trẻ con là nước
cô đặc lại trong bao nhiêu ao ước
ngày mù u rụng trái tròn căng

Bạn hỏi tôi đêm qua ai thắng
tôi cất cao đầu mình như chiếc cúp giương cao
ở miền Tây chiến thắng là tiếng gào
làm buồn nôn những người bại trận

Bạn hỏi
và trời nước tỏa vân…