Thơ Huỳnh Minh Tâm

Tĩnh lặng
“Ấy là hồ điệp, hay là Trang sinh” (Nguyễn Du)

Tôi nhớ một buổi tối
trong căn nhà của Thúy
không một ngọn đèn

Thúy ngồi ở đầu hiên
tôi ngồi ở ngoài sân
những ánh sao rơi xuống thung thăng

dường như nghe Thúy thở đều đặn
dường như tôi cũng không buồn ngủ
dường như cả hai bị muỗi đốt
muỗi đốt nhừ rồi cũng ngẩn ngơ

đêm nay tôi gặp lại Thúy đây
tôi nhắc chuyện cũ Thúy quay mặt
nào đâu phải Thúy của ngày xưa
Thúy u sầu bây giờ trán u
Thúy bầm dập bây giờ ngang ngạnh
Thúy hoang tưởng bây giờ tĩnh lặng

Thúy hỏi tôi ai hình ai bóng
anh là Thúy hay tôi là Thúy
bây giờ tôi là thủy là sóng
anh có phải là Thúy ngày xưa
anh còn mang mấy hình với bóng
u uẩn, u uẩn, u uẩn
anh còn yêu người đẹp ngày xưa
lâu lâu một chút nhé
rồi anh sẽ vỡ mộng thôi

tôi tưởng tượng mình ngồi
ở đâu đó trong mây
rơi trong tĩnh lặng
đá núi đang phơi.

Nỗi đau

Có nỗi đau con muốn thổ lộ với mẹ
để mẹ hiểu con rất yêu mẹ
nếu thiếu mẹ con sẽ cô đơn biết bao
trước cơn bão cuộc đời,
con quá yếu đuối không chống chọi nổi!

có nỗi đau anh muốn thổ lộ với em
để em hiểu viên ngọc tình yêu của anh
nếu thiếu em cây đời anh cằn khô
trước cơn hạn trời đất

còn có nỗi đau số phận,
nỗi đau con người trong vực thẳm
không phải riêng anh, riêng em và riêng mẹ
và anh im lặng

trong cuộc chiến đấu này không phải anh bất lực
nhưng anh thấy được kết cục
cây xanh im lặng.