Thơ Trần Văn Lợi

 Bù nhìn

Áo rách
nón mê
và mấy chiếc que tre
làm nên hình hài rơm độn
dù người có hết lòng điểm trang, ve vuốt
cũng không thay đổi được
phận bù nhìn
dầm sương dãi gió ngày đêm…

Lúc người yêu, người gọi là em
nhưng nhiều khi lại là thằng, là con, là cái
họ hàng bù nhìn chia nhau chôn chân khắp bãi
mà chưa bao giờ có tên của riêng mình.

Suốt đời làm lính canh
và phất cờ theo gió
cổ vũ cuộc nảy mầm của hạt ngô, hạt đỗ
rồi khuất chìm, lạc lõng giữa bạt ngàn xanh
lũ sẻ đồng ngày một tinh ranh
chẳng còn biết sợ bù nhìn nữa
chúng kéo nhau đậu lên đầu lên cổ
trêu đùa và nhảy múa
mổ rách toạc nón mê
khiến bù nhìn càng thêm xác xơ
khiến bù nhìn càng thêm run rẩy
nếu mà có trái tim
chắc bù nhìn sẽ tủi buồn biết mấy!…

Mùa màng dâng tràn bờ bãi
quang gánh tíu tít nối đuôi nhau
ai biết bù nhìn giờ nơi đâu!…

Xe bus

Xe bus còn chưa lăn bánh
Mà lòng tôi đã khởi hành
Chuyến năm thì mong chầm chậm
Chuyến ngày lại muốn nhanh nhanh.

Bác tài đón chào tất cả
Cửa lên rộng mở đều nhau
Hưởng chung không gian chật hẹp
Kể gì người trước, người sau.

Ngồi như xa lòng cách mặt
Dù cùng hàng ghế đã lâu
Ai cũng mải mê trò chuyện
Zalo, facebook tận đâu…

Thỉnh thoảng chạm vào ánh mắt
Của người ngờ ngợ là quen
Sau hồi quên quên nhớ nhớ
Thì ra mình chẳng biết tên.

Người còn ưu tư, lo lắng
Người thì mặc kệ, thảnh thơi
Chúng ta dù muộn hay sớm
Cũng về bến của mình thôi!…

Trần Văn Lợi

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây