Thơ Đinh Sỹ Minh

51

Sông Hồng

Sông Hồng như rượu
Dòng lử đử
Vắt ngang châu thổ những bãi bờ
Em nón trắng mà dòng sông ngầu đỏ
Con đò xưa nghẹn gió đã phương nào?

Mơ giấc xanh
Phù sa muốn một ngày sông chảy ngược
Dắt điệu chèo lên vá khúc tình ca
Vá những cánh rừng cằn sỏi đá
Những điệu khèn réo rắt chùng chân ngựa
Thương dòng trôi mãi bên lở bên bồi.
Ta lạc giữa dòng say sông chìm bãi nổi
Những bến nước giặt đời dâu bể
Gió sông reo bờ cỏ dạt cánh chuồn
Những tượng đài lưu lạc,
những huyền thi ngân sóng
Man mác lời ru con thuyền vô định
Ai thả lòng mình trên sóng lênh đênh.

Tôi bỗng nghe sông Hồng chợt thức
Tiếng gà trưa gáy vỡ trời chiều
Ly rượu uống cùng sông mùa cạn
Uống bến say bờ tỉnh ngàn năm
Dòng sông đỏ hôn lên chiều ráng đỏ
Tình khúc ngân về phía biển xa…

Rượu

Cả vũ trụ đong trong giọt rượu
Những chai không – vũ trụ đổi màu
Tỉnh rồi say, rồi dùng dằng cuối đất
Dốc nghiêng trời
Uống cả mùa thu
Uống men lá vàng uống mây phiêu lãng
Uống khói sương bảng lảng
Nhốt trắng đen trong vòng quay vô tận
Biết nơi nào là chốn phù du.
Quá vãng đến
Thấp cao từng ly rượu
Vũ trụ quay trong vòm ngực tình yêu
Sóng không lở ở bờ xưa đã lở
Đất vẫn bồi về lấp lửng ngày mai.
Rượu dẫn ta đi qua bao huyệt đạo
Huyệt đạo em không ra khỏi men người
Trôi mãi đi sông
Ta trôi trong rượu
Rượu là sông đổ nhiệt sóng tình
Men là đạo dẫn ta vào tâm ấy
Ngửa chai lên rót vũ trụ
Đầy em.