Cây cảm xúc

Truyện ngắn. Lê Thị Kim Sơn

i làng nước ơi! Nó giết con trai tôi, nó giết con trai tôi rồi!
Tiếng rú đột ngột xé toang màn đêm yên tĩnh. Tiếng kính vỡ loảng xoảng, tiếng bước chân chạy qua chạy lại thình thịch. Hàng xóm xung quanh bật dậy, mở đèn, rồi lao đi tìm chìa khóa, lật bật ngó ra ngoài, xôn xao, ồn ào. Tất cả vội vã lao sang ngôi nhà đang phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Cánh cửa kiên cố được mở khóa, mọi người túa vào. Trên lầu có ba người đang xúm lại khiêng một thân hình bất động. Cánh đàn ông lập tức lao lên phụ giúp người bị nạn, cánh phụ nữ thì nhốn nháo hỏi nhau: “Sao, sao thế? Gọi xe, gọi xe cấp cứu, mau lên.”
Cô ngồi đó, gương mặt xanh lét, run rẩy nép trong góc tối cầu thang. Những chiếc răng va vào nhau cành cạch, hai bàn tay lạnh ngắt.
Bàn tay lạnh ngắt thèm một làn hơi ấm, cần được nắm lấy, vỗ về, ủ ấm mà không được. Chi từng miết đôi môi son của mình vào bàn tay ấy mà chảy dài nước mắt. Yêu thương đã từng hiện diện mà giờ không thấy dấu vết, không có dấu vết và không còn dấu vết. Nếu có thể ngủ vùi đi, mãi mãi được bên nhau thì Chi cũng yên lòng. Nếu chỉ đơn giản thế mà được cùng anh đi đến hết cuộc đời này thì thật quá dễ dàng rồi. Ngoài kia gió vẫn reo vui, mọi người vẫn cười đùa, rộn rã sống. Còn trong căn phòng cưới hạnh phúc của cô chỉ có nước mắt, uẩn ức, dằn vặt, khổ đau… Chi yêu gió, và anh cũng thế. Nhưng giờ cô chỉ có thể chạm vào gió qua ô cửa sổ nhỏ mà thôi. Chi bí bách, cô muốn ra ngoài, muốn được gió ấp ôm, vuốt ve làn tóc, muốn gió thay anh lau khô những giọt nước mắt yêu thương đang cạn dần trong cô. Chi đẩy cửa, cánh cửa bị khóa. Cô quên mất, rằng mỗi tối khi về lại căn phòng này, cô không được ra khỏi, không cần phải ra ngoài làm gì nữa. Mọi người ngoài kia nghĩ vậy.
Thắng quay sang nhìn Chi thủ thỉ, “mình sẽ mãi bên nhau, sẽ mãi rong chơi đến tận cuối trời em nhé!”. Chiếc hôn sâu khiến Chi thả mình chấp chới trôi tuột vào hạnh phúc. Mây bồng bềnh trên cao, không gian mát lạnh của vùng núi ùa vào hơi thở của Thắng. Chi thả lỏng người trên chiếc ghế lười, vít cổ Thắng áp vào môi mình, nghe mùi mồ hôi của anh nồng nồng. Đầu lưỡi Chi chạm vào một giọt chất lỏng, vị mặn, sánh, không phải mồ hôi, không phải mùi mồ hôi quen thuộc. Cô giật mình mở to mắt. Là máu. Ánh mắt Chi đập vào Thắng, những vệt máu nóng ấm đang trào ra không nguôi. Chiếc xe máy móp méo, tiếng rú kinh hoàng trên cung đường vắng lặng, Chi nhoài người lên phía trước, chạm vào Thắng, rồi ngất lịm.
Cái cây vẫn cười đùa với nắng và gió. Cái cây cười ngỏn ngoẻn, ăn thìa cơm được bón, cười vung vãi với vệt nắng lay động trong căn phòng. Cái cây cũng cần tình yêu, cần được chăm sóc. Nhưng cái cây này không thể cho Chi gió, cũng không cho cô bóng mát, không cho chút hoa thơm hay trái ngọt nào, thậm chí không cho cô lấy một chút không khí gọi là trong lành. Cái cây đang bòn rút sinh lực Chi. Nó bắt cô phải chăm sóc, hầu hạ, và tranh chấp cuộc sống với cô. Nó là một thứ cây tầm gửi không hơn không kém. Chi trợn mắt quay lại nhìn cái cây, nó đang bám trên người cô, đang từng ngày hút hết sức lực và ngày càng siết chặt, như muốn giết chết cô.
Thắng ở đâu khi chỉ còn là cái xác bất động đầy máu ám vào giấc mơ kinh niên của Chi? Những giấc mơ luôn khiến Chi hét lên kinh hãi và bừng tỉnh. Chỉ đến khi nghe rõ tiếng thở đều đều bên cạnh, tiếng ai đó ném bộp một thứ gì vào vách tường cùng tiếng làu bàu khó chịu thì cô mới hoàn hồn trở lại. Bàn tay gầy guộc vẫn run lên bám vào mép chăn, giấc ngủ của người bên cạnh vẫn ngon lành, không hề gián đoạn bởi tiếng thét của cô. Chi vô thức đưa tay ve vuốt gương mặt mà cô đã thuộc lòng từng đường nét và yêu thương ngày nào. Gương mặt ấy đang ngày càng tròn đầy ra, ngây ngô đến xao lòng. Cái cằm lởm chởm râu nhọn của Thắng bỗng khiến cô cảm thấy khó chịu và bứt rứt trong người. Khó chịu đến mức cô muốn thử phá bỏ giấc ngủ an lành của Thắng, đánh thức anh dậy mà trò chuyện.
– Là tại nó, tất cả là tại nó. Tiếng mẹ chồng Chi rít lên chằn chặt.
– Thầy bói đã bảo hai đứa nó khắc tuổi, tôi đã cản mà nào thằng Thắng nó chịu nghe. Tại nó hại con tôi ra thế, tôi không thể để nó chối bỏ con tôi để đi lấy thằng khác thảnh thơi được. Tôi sẽ bắt nó trả giá.
– Bà thôi đi. Nhà chưa đủ rối chuyện hay sao? Đấy là chồng nó, nó cũng đủ buồn khổ lắm rồi. Bà bớt bớt lại cho nó sống với chứ?
– Ông nói hay lắm, ông nhìn xem, tại ai mà thằng Thắng thành ra vậy? Tương lai đang phới phới, công ty cho đi tu nghiệp tại Pháp không đi, cứ đâm đầu đòi lấy cho bằng được cái con sao chổi ấy làm gì?
– Có ai muốn chuyện thành ra vậy đâu? Chúng nó mới kịp bén hơi nhau, mình buồn khổ một thì con Chi nó buồn khổ mười, bà đừng đay nghiến nó nữa…
– Đay nghiến, tôi làm gì mà đay nghiến. Tôi chỉ nhắc nhở về bổn phận làm vợ của nó thôi. Nó định giả ốm giả đau để đùn trách nhiệm chăm sóc chồng nó sang cho người khác à?
Tiếng nói chát chúa cứ vang lên, khuếch đại trong căn nhà ốp đá kín bưng khiến Chi buốt óc. Bịt chặt hai tai lại, Chi lần tường ngồi xuống, đôi mắt thất thần nhìn ra ô cửa kín bưng. Chi rùng mình khi nghĩ đến sức tàn phá của sao chổi, đi tới đâu nó cũng sẽ ngốn ngấu hết không khí xung quanh mình để bốc cháy. Chắc hẳn đã có ngôi sao chổi nào đó quét qua Chi, nên cô mới hay lâm vào tình trạng khó thở đến kiệt quệ thế này.

Ảnh minh họa

Chi dần trở nên nhạy cảm điên cuồng. Cô luôn lấm lét nhìn quanh, quan sát kĩ căn phòng mà mình sắp bước vào, dù cho đó có là toilet đi chăng nữa. Cô muốn chắc chắn rằng, sẽ không có tiếng khóa cửa, sẽ không ai có thể nhốt cô vào trong đó. Chi huy động hết tất cả mọi giác quan để nhìn, lắng nghe, hít thở, để quờ quạng chệch choạng đôi chút xem trong tiếng cửa khép sau lưng cô có ai đang rình rập, lẩn khuất để bấm chốt một cái khóa to đùng nào đó không. Chi bị ám ảnh đến mụ mị đầu óc, căn phòng của Chi và cái cây. Chi muốn ngợp thở khi bước chân về căn phòng đó.
Cơn gió hiếm hoi ngày hè ùa tới, tấm rèm mỏng trong căn phòng ngột ngạt được thổi tung lên, nhẹ nhàng lướt qua người Chi. Cô không biết, không nhớ đây là đêm thứ mấy mình không ngủ. Cô muốn gào khóc, muốn được san sẻ cho vơi ấm ức. Mọi thứ trong Chi giờ đã căng cứng, chật đầy kỉ niệm về Thắng, những giáo lý của cha mẹ về tình cảm vợ chồng chưa kịp thành hình đã biến mất. Sợi dây nối Chi với gia đình chồng thì mỏng manh và thoi thóp. Ai cũng đúng, ai cũng có lý, chỉ có cô là không, chỉ có cô là bội bạc, là tồi tệ, là con đàn bà hư hỏng. Chi cuộn mình, không cựa được, căn phòng không còn tiếng thở. Chi xanh xao như lá, Thắng xanh xao như lá, hai con người đã chết từ lâu, chỉ là khác trạng thái đôi chút, thay thế nhau đôi chút. Vì là hai cái xác, nên yêu thương giờ cũng không có, muốn nhìn ngắm nhau cũng không thể. Đôi mắt Chi đã trống rỗng, cô không thể nhìn thấy đường nét yêu thương của người nằm trên giường với mình. Mùi tử khí muốn bốc lên bao quanh cô, muốn trùm lấy, muốn nhấn cô chìm sâu trong cơn lũ trầm cảm. Nhưng lại như một thói quen, Chi lần đến bên giường, cố đỡ lấy cái cây xanh lét, bất động nặng nề ra khỏi giường, kiểm tra bỉm, rồi lại nhanh chóng dìu cái cây vào toilet, cọ rửa, thay bỉm, vỗ về đều đặn, như một cỗ máy được lập trình những thao tác cố định. Bàn tay vẫn nhịp nhàng lau rửa mà không chút cảm giác, chỉ là thói quen, chỉ là vô thức. Hai năm, mới có hai năm mà cuộc sống của Chi đã trở thành vô thức.
Chi không phải là một người yêu cây, nhưng cô yêu thiên nhiên. Cô muốn đắm mình trong những bãi cỏ êm mượt, nhìn ngắm những rặng cây cao, rì rào trong nắng gió. Ngày đó Thắng nằm lăn bên cô cùng cười đùa và hát những bài tình ca khe khẽ. Những yêu thương sâu lắng của hai đứa lan truyền trong không gian xanh mướt, khiến cho Thắng có ý định khi hai vợ chồng về già sẽ tìm một nơi yên tĩnh để làm trang trại, trồng rừng và vui sống với thiên nhiên. Chi thường rúc rích cười cái mơ tưởng hão huyền đó của Thắng. Ý tưởng sống cùng một người nào đó đến già thật là mới mẻ và kì lạ làm sao, nhưng nếu người đó là Thắng, thì chuyện đó có thể. Thắng cẩn trọng và chiều chuộng cô như một nàng công chúa, bất kể đòi hỏi nào của Chi anh đều có thể đáp ứng. Thắng luôn cười Chi là một người hiện thực, nên những ước mơ luôn dễ dàng hoàn thành như: đi chơi, đi du lịch, mua sắm, xem phim,… Chi chẳng đủ mơ mộng để đòi hỏi Thắng hái sao trên trời, mà nếu có đòi vậy, chắc Thắng cũng sẽ biết cách mà lấy xuống cho Chi.
Tại sao tất cả mọi người lại quay lưng lại với Chi, bỏ rơi cô với bóng tối, với bốn bức tường u ám, với nỗi tuyệt vọng đang gặm nhấm dần thân thể cô thế này? Chi cũng muốn nằm đó, hơn một ngàn lần cô ước mình là người nằm đó, nhưng không thể. Cái tai nạn nghiệt ngã ngay ngày về của tuần trăng mật đã biến một con người sôi nổi, tràn đầy yêu thương như Thắng bất động, hôn mê sâu, và giờ thành một đứa trẻ ngây ngô luôn cần người chăm bẵm. Biến Chi từ cô dâu ngất ngây hạnh phúc, vui vẻ, nồng nàn với cái nhìn tin tưởng thẳng thớm vào cuộc đời thành một người u uất, luôn cắm cúi đi, cắm cúi sống, cắm cúi ậm ừ cho qua những trách nhiệm, những lời an ủi vẫn ngày ngày tháng tháng tràn vào Chi mải miết như cơn lũ. Nhưng chẳng một ai đủ tinh tế và giản đơn để hỏi Chi rằng cô có ổn không? Chi tự mình lùi sâu vào vùng tối yên tĩnh, gồng lên cố gắng như những lời động viên quá khổ đang bao trùm lấy cô.
Có buổi sáng tinh mơ, người người hân hoan, tiếng nhạc, tiếng cười, tiếng leng keng của những chiếc ly chân cao trong veo như ánh sáng. Chi rạng người trong chiếc váy trắng tinh khôi, Thắng ngập tràn hạnh phúc khi nhận được tay Chi từ tay bố để sánh bước vào lễ đường. Nhưng tất cả giờ như những thước phim không có thật đang chiếu đi chiếu lại trong đầu cô. Thắng vẫn đây, Chi vẫn đây mà có thể Thắng không ở đây, cô cũng vậy. Có lẽ cả hai đều đã mắc kẹt ở kí ức và lạc mất nhau. Chi quay sang Thắng, anh vẫn cười ngô nghê, không một chút chú ý vào màn hình tivi đang phát hình ảnh chính anh và cô rạng rỡ trong tiệc cưới. Dường như Thắng không thể để tâm vào điều gì ngoài con thú đồ chơi bằng cao su nhỏ xíu đang cầm trên đôi tay to bè của mình. Anh toét miệng cười khi nghe tiếng kèn toe toe trong con thú phát ra. Chi đột nhiên không kìm giữ được nữa. Vứt chiếc máy hút bụi đang rè rè nơi phòng khách, cô lao về phía Thắng, giật phứt con thú cao su ra khỏi tay anh, ném mạnh vào tường. Rồi lao nhanh về phía con thú nhỏ vừa rơi xuống góc nhà, cô nghiến răng, đưa chân đạp bộp bộp không thương tiếc. Toe, toe,… tiếng kèn trong con thú vang lên sau mỗi cú đạp thật lực của cô, rồi tiếng khóc rống của Thắng vang động. Chi bịt tai lại, đập đầu vào tường bồm bộp để dịu bớt cơn đau chói óc bất chợt ùa đến với tiếng chửi xoe xóe của mẹ chồng.
“Nước mắt màu lam, vành khăn màu trắng, vành khăn yên ắng, đứa trẻ không reo”, Chi lẩm nhẩm như người mộng du. Bước chân sau giờ làm của cô không hướng về phía cửa trước mà giật lùi về phía cửa hậu của tòa nhà. Cô né mọi ánh nhìn, cố bước thật nhanh. Bước ra khỏi cánh cửa thoát hiểm nhỏ hẹp, vẫn một khung đường, vẫn ngang dọc người, chen lấn vội vã, nhưng không phải thấy ai đợi. Chi thở dài, sải bước. Phải nhanh lên, nếu không mọi người sẽ đổ xô đi tìm, Chi sẽ bị đem ra xử, đem ra đàm tiếu, đem ra giễu nhại về một tấm gương không ra gì, một con đàn bà hư hỏng, ích kỉ. Cô chạy thật nhanh, bắt kịp chuyến xe bus vừa trờ tới. Lâu lắm rồi cô không được ngồi trên một phương tiện tầm thường như thế này. Chi luôn được đưa đi đón về để đảm bảo cô không thoát khỏi ràng buộc, không thể chạy trốn. Chi nhắm mắt lại, không nhìn dáo dác ra đường. Nhắm mắt để tận hưởng cảm giác giải thoát đôi chút. Nhưng rồi Chi bắt đầu thấy lo sợ về kế hoạch bỏ trốn của mình. Người đi đón đã nhận ra là Chi bỏ trốn chưa? Mọi người trong công ty đã xì xào gì chưa? Bố mẹ Chi đã biết chuyện chưa?…
Công việc ở công ty lặp đi lặp lại nhàm chán, kéo dài triền miên, ức chế đến cuối ngày. Trở mặt ra khỏi đống công việc bừa bộn ấy, là lại thấy có người chờ sẵn, đưa đi đến nơi, đón về tận chốn. Vừa bước chân vào phòng là lại lau dọn, lại làm những việc không tên mang nghĩa vụ của người vợ, nghĩ mà tê tái. Tê tái hơn, khi xong bữa ăn, dọn dẹp chén bát bước về phòng, tiếng bấm khóa cửa lạnh lùng phía ngoài như nuốt trọn Chi trong hoảng loạn. Lại những đêm triền miên mất ngủ, đợi trời sáng, đợi ngày sáng, tiếng lách cách mở khóa, một khuôn mặt nào đó mở ra, dáo dác nhìn vào xem cái cây mà Chi chăm sóc đã tươm tất gọn gàng chưa, rồi mới e hèm như ra hiệu, Chi sẽ cun cút bước theo, mang theo cái cây xuống nhà ăn sáng cùng những gương mặt nửa quen nửa lạ. Sau đó lại thun thút lên xe, để được một trong những người quen lạ này chở đến công ty, và rồi buổi chiều lại xuống cổng, ngoan ngoãn lên xe, trở về nhà, lại lạnh người trước tiếng khóa cửa.
Chi không thể ngủ, cô bắt đầu đi qua đi lại. Căn phòng chật hẹp đang phải chia thêm không khí cho cái cây xanh lét mà Chi chăm sóc. Chi nhớ rằng, ban đêm cây xanh sẽ không quang hợp mà chỉ thải ra khí CO2. Vậy là cái cây kia đang tranh giành không khí với cô? Chi quay ngoắt lại nhìn cái cây, nó vẫn đang trồi lên, hạ xuống theo một nhịp thở rất lạ, một cái cây kì dị. Chi tiến lại gần, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ của cô bỗng trở nên sáng rỡ. Chi sẽ quẳng cái cây này đi, cô không cần cái cây này, cô không thích cây xanh nữa. Cô sẽ nuôi một con thú, nó sẽ biết quấn chân cô, sẽ biết ve vuốt mỗi khi cô buồn, và quan trọng hơn là cô sẽ không bị mọi người lên án khi chối bỏ một con thú. Đúng rồi, có thế mà cũng không nghĩ ra, cứ để mình phải quanh quẩn với những u mê lẩn khuất. Chi hăm hở, Thắng sẽ chở cô đi chọn một con thú về nuôi, Thắng sẽ chiều ý cô. Nhưng trước tiên, trước tiên Chi phải nhổ cái cây này ra khỏi phòng đã, cái cây này làm Chi ngột ngạt quá rồi.
Một vụ án chấn động, người người ồn ào, dư luận xôn xao lên án người vợ độc ác định ra tay sát hại người chồng bị tai nạn của mình. Không ai ở vào hoàn cảnh của Chi để hiểu, vì sao một ngày sau vụ bỏ trốn bất thành cô lại ra tay bóp cổ người chồng của mình. Bây giờ Chi chẳng thèm quan tâm gì nữa hết, bởi cô cũng có nụ cười ngây ngô như Thắng. Cũng chỉ là một cái cây xanh lét, chẳng bận tâm đeo đẳng bất kì triết lý đạo đức nào. Chi cần gì triết lý đạo đức khi cô đang lơ đãng trong trại tâm thần. Bản tóm tắt bệnh án của cô ngắn gọn: Bệnh nhân nữ, 28 tuổi, khởi phát bệnh cách một ngày, nhập viện với lý do: Kích động, có ý định giết người. Biểu hiện lâm sàng với các triệu chứng sau: Hoang tưởng nghi hại, không ngủ được, cảm xúc không ổn định, sợ bị chốt khóa trong phòng kín, có ảo – tưởng ảo giác. Chẩn đoán xác định: Tâm thần phân liệt.