Dành cho các em nhân dịp Tết Thiếu nhi 1/6

40

Miu của Sinh

Cả nhà ai cũng yêu Miu, nhưng yêu nhất là anh Sinh và bố Bình. Anh Sinh ngồi học, Miu ngồi bên, chăm chú nhìn trang sách, ra vẻ ta biết chữ. Anh Sinh đi ngủ, anh nằm trong, Miu nằm ngoài để được nhiều quạt mát. Bố Bình đi làm về là gọi, cháu Miu ơi, bác về rồi nè. Miu chạy ra, bố bế lên, hỏi – Hôm nay cháu ở nhà có vui không, có bắt được thằng chuột trộm cướp nào không? Miu chẳng trả lời, cứ long lanh mắt xanh nhìn bố, rồi nhìn ra cửa. Bố hiểu ý, nựng luôn,… À, tí nữa anh Sinh mới đi học về, để bác yêu trước, anh Sinh yêu sau nhé. Bố quá thuộc bài “Đợi anh về” này rồi.

 

Bố bế Miu ra cửa ngóng anh. Nắng quá, mặt đường cứ ánh ánh lên như ai cầm gương soi. Nắng vỡ đầu mất, thôi, ta về nhà cho mát, bố xoa đầu Miu và quay vào. Hai người vừa xuống bếp thì… huỳnh huỵch, hổn hển… anh Sinh “quát” – Bố yêu Miu của con à, trả cho con ngay – anh Sinh lao vào, giằng lấy Miu. Anh nâng Miu lên, anh hạ Miu xuống, anh dụi đầu, anh áp má. Mãi, cơn nhớ nhau mới dịu. Anh nhìn Miu đắm đuối:
Ôi, yêu em quá, anh yêu em nhất quả đất.
Meo meo… Em nhớ anh lắm. Em đi tìm anh mà không biết trường ở chỗ nào… eo eo…
Ơ… anh là người mới được đi học, em là mèo phải ở nhà trông nhà chứ.
Eo eo…. Đến trường thích hơn… eo eo…
Hai người nói với nhau bằng một tiếng của anh Sinh. Ngọt ngào yêu quí. Khi sang lời Miu, anh chuyển giọng nghe cũng giống giống Miu.
Đúng rồi, người mới được đi học, mèo phải ở nhà bắt chuột bắt gián. – Bố từ nãy đứng im nghe, giờ mới ý kiến… vào hùa với anh. Tự nhiên Miu bỗng xị mặt, giãy giãy, trằn xuống “không yêu anh”.
Mẹ đã dọn cơm xong, hỏi, bố con nhà này có ăn cơm không đấy. Có có, Sinh đáp nhanh. Đói quá và món sườn chua ngọt ngon quá nên Sinh ăn một lèo. Sang bát thứ hai thì… ôi Miu đâu… Miu ơi… Miu ơi… Sinh đứng dậy vẻ mặt hốt hoảng. Mẹ nhìn bố, lắc đầu nói: “Hai bố con nhà này lạ thật, nó no rồi, không ăn đâu”. “No thế nào được, mọi bữa nó xơi ba miếng thịt cùng mình chứ. Hay là vừa nãy anh nói, nó dỗi”. Mẹ ơ mắt, không hiểu. Bố kể lại, hai anh em nó trò chuyện với nhau, bố có nói mèo phải ở nhà không được đi học như anh Sinh… Mẹ hiểu ra, phá lên cười… Ối giời ôi, giờ đến lượt anh, cũng chả phân biệt được đâu là người, đâu là mèo rồi. Mẹ cười chảy cả nước mắt, bố nhe răng nhìn, rồi tự nhiên bố cũng rung người cười khùng khục.
Bố mẹ ăn xong, đang còn ngồi chuyện thì Sinh dẫn Miu về. Hai người khoanh chân và khoanh tay:
Con xin lỗi bố mẹ, vì đến bữa lại bỏ đi.
Làm sao mà bỏ đi? Chê mẹ nấu không ngon à? – Mẹ hỏi.
Hay bố nói thì dỗi. – Bố hỏi nữa.
Không phải. Con tìm thấy nó trong gậm giường.
Thế thì đúng rồi. Đúng là dỗi rồi. – Bố vỗ đùi, khẳng định.
Đây. Dỗi mà thế này à. Sinh đặt Miu xuống ghế, … chìa ra cái đầu chuột gói trong miếng lá chuối.
Bố tròn mắt, mẹ mắt tròn, Sinh vênh mặt lên, Miu cũng được tay Sinh cho vênh mặt lên… Nào hai bác thấy cháu giỏi chưa, cháu làm việc to lớn lại bảo cháu dỗi cơm.
Bố mẹ nhìn Miu ngưỡng mộ, anh hùng bằng xương bằng thịt bằng lông đây chứ đâu xa.
“…Sáng nay mọi người đi làm đi học, mỗi cháu ở nhà… thì một đàn cống ba chục con hùng hổ kéo đến. Bọn nó vây quanh cháu, cháu lùi lùi đến sát tủ thì dừng lại, cong lưng dựng lông lên, ngoao ngoao thật to – Hôm nay tao sẽ cho chúng mày tan xác. Bọn giặc cậy đông vẫn xông lên. Cháu không nhịn được nữa. pạp… hự… cháu giơ móng, tung người. Ối giời ôi, chúng nó kêu khóc vang trời, một đứa, chắc là đầu đàn, nói to – gặp siêu Miu rồi, anh em rút mau. Chúng nhoằng nhoằng chạy như tia chớp, cháu cũng vèo vèo hơn chớp… tóm được một con xử tội”.
Sinh thay mặt Miu kể chiến công.
Hay. Quá hay! – Bố vỗ tay bộp bộp.
Cứ như phim chưởng ý. Đúng là chuột nhà mình nhiều nhưng làm gì mà ba chục con hùng hổ kéo đến. Mẹ nhìn Sinh, nhìn Miu vẻ không tin.
Con nói thật đấy. Miu nhà mình không phải bình thường đâu.
Sinh nói, rồi cúi xuống Miu, mắt chớp chớp như sắp khóc. Bố ẩy ẩy mẹ. Mẹ biết nhỡ lời, bật nói luôn: Công nhận Miu giỏi thật, dũng cảm thật, yêu Miu quá. Thế mới là con cháu của gia đình ta, người học giỏi, Miu tài ba – Bố nối lời mẹ mấy câu khen.
Lời bố mẹ như cái bơm. Mặt Sinh sung sướng căng lên. Mặt Miu cũng mượt mà thêm.
Sinh yêu Miu mãi, không giảm một mi li mét. Hôm nào cũng như hôm nào, anh đi học về là em ra đón luôn. Anh học bài, em ngồi bên. Anh đi ngủ, em nằm bên… đợi lúc nào anh ngáy khò khò, em mới khẽ trở dậy xuống bếp ngồi, im phăng phắc trong bóng tối. Miu có điều gì phải suy nghĩ thật kỹ à? Nhầm. Miu ngồi rình bọn chuột cướp trộm đấy. Người còn phải ngủ để lấy sức khỏe mai đi học, đi làm. Miu làm ca đêm quen rồi, chả thấy mệt mỏi buồn ngủ tí nào.
Miu cứ ngồi im như thế, con muỗi vo ve không thèm chấp. Tận tới lúc anh Sinh dậy đánh răng rửa mặt, Miu mới lên, meo meo hỏi, anh dậy rồi à, em cũng đi làm về, đêm qua không có thằng chuột nào đến đâu. Anh xoa đầu Miu, bảo em ngoan lắm.
***
Cứ tưởng tình yêu của cả nhà dành hết cho Miu, thì đánh đùng một cái mẹ mang một chàng Cún về. Lúc Cún về, Sinh chưa về, chỉ có bố. Bố hỏi luôn: Đã xin ý kiến thằng Sinh chưa. Mẹ xua tay, việc gì phải xin ý kiến, bụ bẫm đẹp trai thế này có mà sướng rơn lên chứ lỵ. Nó yêu Miu thế, dứt khoát không yêu Cún – Bố nói giọng lo lo.
Y như rằng, Sinh đi học về, Cún lũn cũn ra chào thì bị quát luôn: “Mày là thằng nào? Đến đây làm gì?”. Mẹ nghe tiếng, chạy vội từ dưới bếp lên, giải thích: “Hôm nay mẹ xuống nhà cô Hường, mẹ kể con yêu Miu như bạn thân, cô ấy cho luôn em Cún”.
Con không thích thằng chó này. Chó gì mà ục à ục ịch như lợn thế.
Im lặng, mẹ bế Cún lên, bắt nó khoanh hai chân trước… lạy anh Sinh. Em xin phép anh, từ nay cho em là em của anh, em sẽ ngoan ngoãn dễ thương cho anh vui.
Không xin xỏ gì sất… Meo meo… Miu ơi… Miu ơi!
Sinh bỏ mẹ và Cún đấy, gọi Miu về. Một lúc có tiếng meo meo từ sau bếp. Như mọi ngày, thấy tiếng anh, Miu nhoắt vào.
Ách ách ách… Cún xông lên, dẩu mồm sủa vào Miu. Không hiểu làm sao, con gì mà không tiếng meo, to bằng một trăm con chuột, cứ xua đuổi mình… Hồn vía lên mây, Miu chạy mất dép.
Đấy, mẹ thấy chưa, ngoan ngoãn chưa. Con bắt đền mẹ đấy. Miu ơi về đây với anh… Miu ơi về đây với anh…
Sinh bổ đi tìm Miu. Ra đằng trước, đi dọc đường gọi, hỏi. Không thấy.
Ra đằng sau gọi, không một tiếng thưa. Sinh ngồi xuống vườn khóc. Đang nghĩ đến cảnh Miu bỏ nhà đi lang thang như mấy đứa mèo hoang, đói khát bên bãi rác… thì chợt… văng vẳng tiếng meo. Sinh đứng lên nhìn thật chậm, bờ tường, chuồng gà… không một bóng Miu. Meo meo, Miu ơi… anh đi tìm em, có anh đây không sợ đứa nào hết… Meo meo, lại tiếng meo… tiếng thì thấy mà Miu chả thấy. Quái lạ, hay là mình bị bệnh tưởng, Sinh đưa tay đập vào đầu mình mấy cái, rồi nhìn rà soát lại. Lần lượt, hết chỗ thấp, lên chỗ cao. Lên cây nhãn. Sinh lại gốc ngó lên. Một lượt từ cành bổng xuống cành la, từ chỗ mốc thếch ra đám lá xanh.
Miu đang nằm trên một cành bé teo, cả hai không động đậy. Xuống đây, anh Sinh đây mà – Sinh vẫy tay, Miu vẫn im lặng. Xuống đi, anh cho con cá nướng – Miu như không nghe thấy. Anh thề suốt đời chỉ yêu em, không yêu thằng Cún đâu… Sinh trèo lên cây, đến cành bé không ra được nữa, đành giơ tay ra… Lúc này Miu mới quay lại. Meo meo… em không về thì anh cứ ở đây. Nói xong, Sinh nằm ra trên cành, giả vờ khóc. Tiếng khóc làm vòm lá xạc xào. Tiếng khóc một lúc nữa làm Miu không chịu nổi. Miu ngó nghiêng xung quanh, rồi khẽ đi lại với anh mình.
Hai anh em về. Bố mẹ cùng Cún đang xem tivi. Nhìn Miu trên vai Sinh, thấy nét mặt Sinh, mẹ nhanh trí bế Cún luôn.
Em xin lỗi chị Miu, anh Sinh. Từ nay em ngoan, không loăng quăng làm chị sợ nữa.
Tay mẹ và đầu Cún cùng lạy Miu. Miu tròn mắt chả hiểu chuyện gì. Thấy không sợ lắm anh chàng to béo ục ịch này nữa.
Thôi thế đủ rồi. Cái thằng mặt đần thối này từ nay mà còn dọa Miu, ta sẽ cho nhà khác nuôi.
Vâng. Em hứa là em sẽ giữ lời. Bố nói hộ Cún.
Chó với mèo bao giờ chả thế. Nhưng rồi chúng sẽ yêu nhau thôi. Gì thì cũng con cháu một nhà. Bố nói.
Được. Hôm nay có bố mẹ chứng kiến nhé. Nếu một lần nữa để Miu sợ thì đừng có trách. Anh Sinh lạu cạu.
Sinh bế Miu lên tầng. Cún bịch bịch chạy theo, đến cầu thang thì dừng lại, ngửa cổ nhìn. Mình cũng sẽ được anh Sinh yêu như chị Miu. Cún nghĩ thế và quay đầu ra phòng khách nằm im.

Truyện ngắn. Du An


Súa

Vào đầu năm học, lớp chúng tôi có thêm một thành viên mới: Giàng Seo Súa. Súa dáng nhỏ bé nhưng khá nhanh nhẹn. Đôi mắt một mí lúc nào cũng sùm sụp, giọng nói thì hơi ngọng. Vẻ rụt rè của nó làm bọn con gái thích chí gọi nó là “người rừng”. Không hiểu đứa nào nghĩ ra cái “độc chiêu” là gán ghép thằng Súa với cái Hằng “voi”- đứa con gái béo ụ, to nhất lớp. Nhìn khuôn mặt đỏ bừng lên của Súa mỗi khi bị trêu ghẹo, tôi thấy tội nghiệp cho nó. Bọn con trai thì gọi nó là “thằng đeo vòng”, “thằng đàn bà” vì trên cổ Súa có cái vòng bạc to tướng. Có hôm, vào ngày lễ, ngày tết còn thấy nó đeo đến hai ba cái liền. Thằng Mạnh “pháo” luôn tỏ vẻ khó chịu vì điều đó. Hắn bảo: đàn ông gì cái loại này, hãm!

 

Súa không có ai là bạn thân trong lớp, trừ tôi. Bởi tôi cũng thấy gần gũi và quý mến Súa. Trước đây mẹ tôi có thời gian công tác ở trong bản. Tôi nhớ mẹ kể suýt nữa tôi bị đẻ rơi ở giữa rừng nếu lần ấy không được mấy người đồng bào dân tộc thay nhau cõng mẹ xuống tận đường lớn, vẫy nhờ xe đưa mẹ vào bệnh viện. Thi thoảng, có thời gian rỗi, nhất là vào dịp nghỉ hè, mẹ con tôi lại về chơi thăm bà con ở cái bản miền núi ấy. Mỗi lần đi chơi theo mẹ về bản là một kỉ niệm thật vui đối với tôi. Lí do thứ hai tôi và thằng Súa thân nhau là vì chúng tôi ở cùng phòng trong trường nội trú. Mặc dù nhà tôi chỉ cách trường độ dăm ba cây nhưng mẹ tôi vẫn xin cho tôi được ở nội trú để sinh hoạt, học tập cho tiện. Phòng có đến tám đứa ở trên bốn cái giường tầng nhưng đứa nào cũng lười cái khoản vệ sinh phòng ở, ngoài Súa. Súa không ngại quét nhà đã đành, cả việc lau chùi phòng tắm, nhà vệ sinh nó cũng không quản ngại, nề hà gì cả. Nó cứ cặm cụi, cần mẫn quét dọn và lau chùi với một thái độ chăm chút, tỉ mẩn lạ thường. Thậm chí, đôi khi Súa còn giặt giúp cả những bộ quần áo mà bọn cùng phòng mặc đi đá bóng về, rồi lười như hủi, quẳng luôn vào một góc nhà tắm. Mấy cậu cùng phòng coi việc làm của Súa như một lẽ dĩ nhiên, không cần hàm ơn trả ơn gì cả, cứ như là việc Súa làm, chẳng liên quan gì đến chúng nó. “Đàn bà quét dọn là tất nhiên!” vẫn lại thằng Mạnh “pháo” buông một câu lạnh tanh như thế.
Súa rất ít khi kể về gia đình làng bản của mình. Thi thoảng, vào những buổi chiều chập choạng, tôi thấy nó thẫn thờ đứng trước ban công, thả ánh mắt trầm tư về một nơi xa tít phía những ngọn núi vẽ những đường cong mờ đục lên nền trời. Mỗi lần như thế, tôi lại thấy nó mân mê cái vòng bạc đeo nơi cổ. Chiếc vòng mà rất ít khi tôi thấy nó tháo ra, cả khi đi ngủ, lúc đi tắm. Có lần tôi bảo: sao mày lại đeo vòng như con gái vậy? Súa không nói gì, chỉ cười thật hiền.
Nhưng Súa lại không hiền chút nào. Đúng ra là nó không nhút nhát như bọn con trai con gái lớp tôi tưởng. Súa dữ dội như một núi lửa phun trào. Đấy là lần lớp tôi đá bóng với lớp 7D, cái lớp toàn những bọn nghịch ngợm nhất trường. Lớp tôi nhiều con gái, với lại ít đứa biết đá bóng. Tôi cũng vậy, chỉ có thể ngồi ngoài làm cổ động viên. Súa lần đầu tham gia đội bóng đã chiếm luôn vị trí tiền đạo. Tuy nhỏ người nhưng Súa khá dẻo dai, lanh lẹ. Công bằng mà nói, nó đá hay nhất lớp. Phía đội bên kia có thằng Linh “ngựa” nổi tiếng là đầu gấu. Ở trường không có đứa nào dám trực tiếp đương đầu với nó. Cả thằng Mạnh “pháo” lớp tôi cứ to còi ở lớp thế thôi, trước mặt Linh “ngựa” thì nhũn như chi chi. Thằng Linh đá hậu vệ, là chốt chặn cuối cùng của bên kia, thế mà bị Súa rê dắt qua mặt. Không tranh được bóng, lại bị thằng bé hơn vượt qua, thằng Linh “ngựa” tức tối chạy theo, không tranh bóng mà xô mạnh Súa. Tay thằng Linh “ngựa” túm vào chiếc vòng của Súa mà giật, chiếc vòng bung ra khỏi cổ. Thằng Linh “ngựa” tay cầm chiếc vòng, miệng chế giễu: Thằng đàn bà này, mày quên mặc váy à? Súa đứng sững lại, mặt nó tái mét rồi đỏ bầm lên, đôi mắt trừng trừng nhìn vào chiếc vòng bạc nơi tay thằng Linh “ngựa”, rồi nhào ra định giật lại. Thằng Linh “ngựa” vừa giấu chiếc vòng ra sau, vừa cười hô hố như trêu ngươi. Bọn con trai lớp tôi im lặng, không thằng nào lên tiếng. Tôi thấy thương Súa nhưng cũng chẳng có cách nào giúp nó được. Thật bất ngờ, Súa bỗng co người lại như con tôm càng rồi nhanh như cắt bật tung lên, đầu đâm thẳng vào giữa bụng thằng Linh “ngựa”. Bị một cú bất ngờ, thằng Linh “ngựa” ngã chỏng gọng, mồm nó há ra, ú ớ không thành tiếng, chiếc vòng tuột khỏi tay, dúm dó trên mặt cỏ. Súa nhặt chiếc vòng rồi bỏ đi về hướng kí túc xá mặc cho tất cả những người chứng kiến đều chết lặng đi một lát rồi mới ầm ĩ kêu la, xúm vào xem thằng Linh “ngựa” đau như thế nào. Tôi chạy về phòng, thấy Súa lầm lì ngồi ở góc nhà, trên tay vẫn cầm chiếc vòng. Những giọt nước mắt chảy dài trên gương mặt nó. Tôi đưa cho nó chiếc khăn mặt. Mắt Súa vẫn chăm chăm, bất động nhìn chiếc vòng bạc, thất thần, vô hồn như người mất vía.
Sau lần ấy, Súa nghỉ học. Mặc dù chỉ bị phê bình trước nhà trường nhưng nó vẫn nhất quyết bỏ học. Trước khi đi, nó ngồi với tôi cả buổi chiều bên góc sân vận động, nơi diễn ra trận đấu quyết liệt hôm nào. Súa ngồi lặng im rất lâu rồi bằng một động tác dứt khoát, mạnh mẽ, nó đưa tay lên cổ, tháo chiếc vòng bạc rồi đeo vào cổ tôi. “Đây là vòng vía”- Súa nói cụt lủn. “Vòng vía là gì?”. Nó không nói. Tôi cũng không hỏi. Tôi cũng lẳng lặng cởi chiếc dây chuyền bằng bạc vẫn đeo trên cổ. Chiếc dây chuyền mẹ đeo cho tôi từ ngày đầu đi học. “Để tránh gió” – mẹ nói thế. Tôi đeo vào cổ cho thằng Súa. Nó im lặng, nắm chặt tay tôi. Đôi mắt ánh lên một nét cười thật hiền.
Học hết lớp 9 ở trường nội trú, tôi lên tỉnh học cấp ba, rồi vào đại học. Chiếc vòng vía Súa tặng, tôi không đeo trên cổ mà cất vào ngăn kéo bàn học của tôi ở nhà. Thi thoảng tôi lại lấy ra ngắm nghía. Tôi nhớ Súa, Giàng Seo Súa. Có lần nó kể với tôi, nó là con út. Con trai út người Mông thì đệm là seo, có nghĩa là nhỏ. Còn vòng vía, tôi hỏi một thầy giáo đại học chuyên nghiên cứu về người Mông thì được biết: vòng vía là vật thiêng, là vật hộ mệnh của người Mông. Người Mông coi nó như linh hồn của mình vậy. Chỉ trao nó cho người thân thiết nhất, người kết nghĩa anh em. Trao vòng vía như trao gửi linh hồn. Tôi bỗng giàn giụa nước mắt. Súa ơi, giờ cậu ở đâu?

Truyện ngắn. Nguyễn Kiến Thọ