Tin vào những giấc mơ tươi đẹp về cuộc đời

35

(Đọc tập truyện ngắn “Bình minh đêm và giấc mơ màu nắng” của Trần Thị Nhung và Hoàng Thao – NXB Hồng Đức)

Tôi đã nghĩ như vậy khi đọc tập truyện ngắn “Bình minh đêm và giấc mơ màu nắng” mới xuất bản của hai tác giả trẻ Trần Thị Nhung và Hoàng Thao, những hội viên Chi hội Văn xuôi, Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Thái Nguyên.
13 truyện ngắn của Trần Thị Nhung với tựa Bình minh đêm là 13 câu chuyện sinh động về cuộc đời, số phận những người phụ nữ bất hạnh. Viết về thế giới phụ nữ, đề tài thoạt nghe hấp dẫn, tưởng dễ viết nhưng lại không hề đơn giản bởi đó là đề tài từ xưa đến nay đã được rất nhiều nhà văn khai thác và thành công. Với đề tài không mới nhưng cái khéo léo của Trần Thị Nhung là đã đưa những câu chuyện dào dạt cảm xúc về người phụ nữ chạm tới trái tim người đọc qua lời kể dung dị, lời văn mượt mà cuốn hút.
Trong các truyện ngắn của Trần Thị Nhung, tôi thích nhất “Hoa gáo mùa xuân”. Cốt truyện rất đơn giản, Lựu là cô gái đẹp lấy anh Sùng, anh có chứng sợ nhìn thấy tóc là muốn nôn mửa nên luôn ám ảnh khi nhìn mái tóc của vợ. Rồi anh rượu chè, trút giận vào vợ, đánh không thương tiếc và bắt vợ xén tóc đi. Yêu chồng, Lựu đã hy sinh cắt đi mái tóc dài của mình, cạo trọc. Tình yêu thương, sự hy sinh ấy đã giúp Lựu có được tình yêu ngọt ngào. Sùng yêu vợ, họ đã có với nhau đứa con đầu lòng. Tình yêu của Lựu đã giúp Sùng vượt qua nỗi sợ hãi khi nhìn thấy tóc và họ đã có cuộc sống hôn nhân hạnh phúc.
Mỗi truyện ngắn của Trần Thị Nhung là một câu chuyện sống động về cuộc đời, số phận nhân vật mang đến nhiều cung bậc cảm xúc cho người đọc. Có thể tôi, bạn, có thể tất cả chúng ta đều thấy sự thân quen, dường như đã bắt gặp nhân vật ấy đâu đó trong cuộc sống tấp nập mỗi ngày của mình. Đó là người phụ nữ bị phụ tình phải phá bỏ bào thai nhỏ bé của mình (Bao giờ con lớn); người phụ nữ đấu tranh tư tưởng mạnh mẽ để từ chối tình yêu của người đàn ông đã có vợ (Ngược sóng); người phụ nữ cả đời cô đơn, bất hạnh, chịu bao thiệt thòi khi không tìm được hạnh phúc như chiếc lá tre nhỏ úa vàng và rụng xuống (Mùa trút lá); người phụ nữ với cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc, bị nhà chồng chà đạp nhưng vẫn nhịn nhục không hề phản kháng (Bình minh đêm); Người chị gái cam chịu, vất vả, lo toan sẵn sàng bảo vệ em gái cùng cha khác mẹ, yêu thương em hết lòng dù bị vợ hai của bố đối xử không tốt (Gà gáy sáng); cô Xoa (Cánh hoa đầu mùa) lẳng lặng chăm chồng bị tai biến mấy năm trời, cô đơn, nhìn thanh xuân của mình trôi đi vùn vụt trong mớ lo cơm áo gạo tiền; cô Lựu lấy phải người chồng sợ tóc, bắt cắt tóc, thường xuyên uống rượu, đánh đập (Hoa gáo mùa xuân)… Đọc những truyện ngắn này, có lẽ rất nhiều người như tôi đã khóc trước thế giới cảm xúc của những người phụ nữ. Trước bao biến cố, sóng gió cuộc đời, họ tự mình phải chọn sự cam chịu hay là hiên ngang vượt qua. Không ai yêu mình bằng chính mình, không ai lo cho mình bằng chính mình, bởi vậy mỗi người phụ nữ xin hãy mạnh mẽ, đừng tự làm đau, đừng tự bỏ rơi mình, hãy sống và chiến đấu hết mình vì hạnh phúc tươi đẹp phía trước. Đó là thông điệp hết sức nhân văn mà tác giả muốn gửi gắm tới bạn đọc.

Trong khi đó, tác giả Hoàng Thao lại có lối viết truyện theo “phong cách” ngắn gọn, cốt truyện mạch lạc, thông điệp rõ ràng. Đó cũng là ưu điểm để truyện của chị có được chỗ đứng trong lòng bạn đọc. Tôi thích sự giản dị từ con người chị. Tôi cũng yêu giọng văn nhẹ nhàng, điềm tĩnh, rất đời, rất người của chị! Tôi biết Hoàng Thao từ khi còn là học sinh trung học. Chị sống giản dị, nội tâm và có những trang văn hay đầy cảm xúc. Vốn sống dày dặn, tinh thần làm việc trách nhiệm, tỉ mỉ đã đem đến cho chị thành quả là những trang văn thấm đẫm hơi thở cuộc sống.
13 truyện ngắn của Hoàng Thao là những câu chuyện đời thường mang triết lý sâu xa: Đừng vì sự ích kỷ của người lớn mà bắt trẻ con phải theo ý mình (Người nổi tiếng); hạnh phúc gia đình phải từ hai vợ chồng vun đắp, nếu không sẽ rất mong manh và đứng bên bờ đổ vỡ (Hạnh phúc mong manh); tình yêu thương giữa những con người lao động xa xứ là ngọn lửa sưởi ấm xua tan những lạnh giá, cô đơn (Mùa xuân sẽ về); anh em trong gia đình đừng vì tranh chấp tài sản mà xảy ra mất đoàn kết làm đau lòng những người sinh thành (Lòng mẹ); tình yêu thương, sự quan tâm của bố mẹ với con cái chính là sợi dây gắn kết gia đình hạnh phúc (Khoảng trời đầy nắng); tuổi trẻ cần có ước mơ, lý tưởng và chúng ta phải cố gắng vượt qua khó khăn, vượt lên chính mình để đạt được ước mơ, hoài bão (Ra trường)…
Tôi từng đọc được ở đâu đó câu nói: “Cuộc sống bắt đầu từ những giấc mơ”. Mỗi con người chúng ta từ lúc sinh ra cho đến khi trưởng thành đều không ngừng mơ ước. Khi bé ta mơ ước những điều thật giản dị, đó có khi chỉ là cái áo mới, chiếc kẹo lung linh như chúng bạn, lớn hơn, ta ước gặp và cưới một người tâm đầu ý hợp, xây dựng một gia đình đầy đủ, hạnh phúc, mơ sắm được một chiếc xe máy đẹp, xây được ngôi nhà ấm cúng. Mỗi một ước mơ, hy vọng cho tương lai, cho một hành trình dài nhiều lối rẽ đều thật đẹp và đáng trân trọng. Ước mơ của mỗi người là một bức tranh hoàn mĩ về một tương lai mà ở đó, con người có thể mỉm cười hạnh phúc. Những ước mơ hàng ngày vẫn đang tiếp thêm sức mạnh để ta có thể sống, vượt qua những tháng ngày đầy áp lực, vất vả, mệt mỏi của hiện tại. Các nhân vật trong tập truyện của hai tác giả trẻ với nhiều cuộc đời khác nhau, với những số phận éo le, bất hạnh nhưng đều có chung niềm mơ ước về cuộc sống tốt đẹp hơn. Đó phải chăng cũng là thông điệp của hai tác giả muốn gửi gắm tới độc giả: Dù cuộc sống hiện tại còn nhiều vất vả, đau đớn bao trùm như bóng đêm nhưng ta vẫn thấy le lói ánh bình minh, vẫn tin vào giấc mơ màu nắng tươi đẹp của ngày mới!
Theo góc nhìn cá nhân, tôi cho rằng, mặc dù còn một vài hạn chế như đề tài chưa mới, ngôn từ nhiều truyện còn có chỗ lặp lại vụng về…, song tập truyện ngắn Bình minh đêm và giấc mơ màu nắng của tác giả Trần Thị Nhung và Hoàng Thao vẫn rất đáng để đọc. Đây cũng là tín hiệu vui cho văn xuôi tỉnh nhà khi những cây bút trẻ say mê sáng tác và có những tác phẩm giá trị.

Duy Phương