Trang thơ

97

Mai Diệp Văn

Đồng hồ

Nỗi nhớ anh làm buồn bài thơ em viết
Những chiều mưa buông, những chiều khói thuốc
Mời nhau chén trà sen

Nhớ mang máng cái ngoắc tay
Anh hẹn sang ngày mới
Ngày mới bắt đầu và kết thúc bằng lặng im

Hóa ra là mơ

Em mang nỗi nhớ vào đêm
Đêm trở mình hoài nghi
Em mang nỗi nhớ vào thơ
Giấy không đủ cho em viết
Em mang nỗi nhớ kể với anh
Anh nghe rồi xóa bỏ
Em mang nỗi nhớ vào nước mắt
Nước mắt hôn môi em

Hôm nay là thứ mấy?
“Hôm nay em nhớ anh”
Bây giờ là mấy giờ?
“Bây giờ em nhớ anh”

Đừng hỏi em về thời gian
Thời gian trong em là anh – chiếc đồng hồ không kim không số
Chạy bằng năng lượng tình yêu..

Ảo ảnh

Anh di trú về giấc mơ em
trong đêm nay
trong suy nghĩ lúc này
là nụ cười
cánh tay dài và rộng
là sự bừng lên của ánh mắt mỏi mòn

Chạm vào nhau không tiếng động
Hôn anh rụng cả khuy áo
Thăm thẳm bờ ngực cong
Mười ngón tay luồn vào trong tóc

Anh mang mùa thu vào cuộc tình
Xanh trong mùa nước
Những chiếc lá được chết trong buổi chiều rất mềm và đẹp
Màu vàng khóc trên vai Thành Cổ

Giấc mơ trở mình
ảo ảnh lem nhem trên gối
người đàn ông
chỉ duyên không nợ.

 

Nguyên Như

Chiều về Buôn Choah

Gầm trời sau đồi đỏ thẫm
Những vân mây tha thẩn dưới thung sâu
Từng lũng gió hút dần hương thơm lúa
Thả chầm chậm mát rượi ngàn tấm lưng

Chiều phong phanh vựa ngô ủ hồn bờ mắt
Vẫn ung dung dù nền đá cháy quanh mình
Xa xa kia tròn vo miệng núi lửa
Triệu triệu năm còn ngủ giấc phiêu linh

Cuối ngày rồi ai lái phà dưới sông?
À! Anh nông dân nón tre nâng nụ cười tươi rói
Một vắt mồ hôi nêm trong dòng nước mỏi
Cái mặn trôi đi hun hút mệt nhoài

Buôn Choah* mùa về thênh thang lòng du khách
Lênh đênh hạt vàng thấp thoáng Krông Nô*
Hạt cát ướt bao đời ghi dấu chân huyền thoại
Bãi bằng bồi lên khúc sử Nơ Trang Gưh**.

—-
* Xã Buôn Choah thuộc huyện Krông Nô tỉnh Đắk Nông
** Anh hùng Nơ Trang Gưh

Hồn ai?

Nặng quá…
Sẫm đặc một thuyền sương, buồm thõng
Chẳng liệng đi mà trôi về Giời?

Xiêu xiêu mưa trùm tàn hoa rã
Hạt nở buồn
Hạt tái nhạt môi non
Hạt tróc mầm kỉ niệm

Sáng nay sân chùa người quét lá
Gạn vụn đau ngày cũ
Cuống lá ri rỉ máu loang loang
Bầm tím cả góc sân quệt mảng vôi thừa thãi

Những bức tượng lâu không cười
Nụ cười đánh rơi giữa chênh chênh lửng lửng

Ai cúi đầu lạy Phật nửa đời?
Cồng kềnh hồn ngõ hoang.

Ngọc Tuấn

Một lần với Hội An

Phố cổ
Cưu mang từng ngôi nhà cổ
Thẫm nâu từng mái ngói
Rêu phong mỗi cây cầu

Phố cổ
Duyên dáng như bài thơ
Cụ già bên bàn cờ
Cô bé rao kèn đất
Ngày xưa và hôm nay
Giao thoa cùng ánh đèn đêm hội

Phố cổ
Những người lạ thành quen
Bước chung trên con đường hoài niệm
Gần nhau trong ngõ nắng
Chung ô lúc chợt mưa

Phố cổ
Trầm mặc và sẻ chia
Đi tìm lời xưa
trong bao điều rất cổ
Ẩn mình sau cánh cửa lặng lẽ
sau những mờ xa đất trời

Hòa trong nhịp ngày phố Hội
chạm vào vết chân xưa.

Hải Điểu

Ngày ru mấy sợi

Ngày đón tôi bằng đôi ba sợi nắng
sợi chùng, sợi thẳng
sợi sắc lẹm
liếc nhìn tôi đầu mày, cuối mắt
thả một lọn bâng quơ, vấp điếng hồn.

Bông xuyến chi vẫn trắng chẳng nể mùa
người đi, người đợi
vệ đường cỏ xót ngày xanh
chẳng thể giống hạt xuyến chi níu tà áo vội
ngày bỏ rơi tôi trơ trọi góc người.

Tàn một cuộc bông lơn câu đùa, câu thật
không thấy cạnh nào mà cứa xót lòng nhau
ai bảo gió đi qua không vệt nào lưu lại
vạt vạt dỗi hờn, đổ nát
xô dạt mảng thanh âm ru bốn bề thinh lặng.

Ngày tiễn tôi bằng đôi ba sợi gió
sợi nồng, sợi lãnh
sợi bén ngọt
cứa lòng tôi vết trầy, vết trật
thừa một sợi lông bông, xót tím lòng.

Đỗ Dũng

Trăng sông Hậu

Ai về sông Hậu xếp trăng rơi
Đón những chùm sao bàng bạc trời
Lặn trong mắt cá. Đêm chớp loáng
Hoa súng trắng xanh, hoa súng cười.

Anh về sông Hậu uống trăng rơi
Uống cạn tình em, ướt vành môi
Tóc em tha thiết miền kênh rạch
Tim anh luống cuống đến rối bời.

Sông trăng nhấp nhoáng tiếng em cười
Có tiếng đờn trăng nước mắt rơi
Câu lý, câu tình… Hoài vọng cổ
Trăng ẩn trong thơ trong kiếp người.

Anh ngược bờ trăng trong mắt em
Rờm rợm trời khuya ánh lệ huyền
Trăng thu liêng liếc vùng sao bạc
Trong ánh thu mềm trên môi em.

Con sóng vô bờ con sóng khóc
Trang đài luẩn quẩn lũy tre xanh
Rượi thu, sông trăng lặng tiếng cá
Anh về sông Hậu… uống trăng thanh.