Trang thơ

Kae Morii (Nhật Bản)

Xin – đừng – chạm – vào – tôi(*)

Xin đừng chạm vào tôi!
Những cánh hoa nhuốm đỏ móng tay đang nở bung thành ngọn lửa
Từ lòng đại dương xanh bao la
Những âm thanh dịu dàng của sóng đang rửa cát trắng mịn màng

Trong tâm tưởng của tôi về ngọn đồi này
Vụ bom nổ đã san phẳng cây đa
Trong ánh sáng phản chiếu
Chú lính trẻ thơ ngây quay lại và nói
Đã có một hòn đảo thanh bình nơi đây
Hòn đảo đã khiến Napoleon cũng phải kinh ngạc
Lịch sử chói lọi của những người không cần tới vũ khí
Được viết trên ngọn đồi Basil:
“Đoạn ghi chép chuyến khai phá hòn đảo Ruykyuu tuyệt vời”
Tôi có cảm giác tồi tệ như đứa trẻ bị bỏ rơi
Sau
“Sự miêu tả chuyến viếng thăm Okinawa của Đô đốc Perry”
Cảm giác ấm nóng và ớn lạnh dọc theo hai hàng chữ
Để thể hiện sự quyền uy của chiếc la bàn
Những cánh hoa thắm đỏ rơi xuống
Khi nhắm mắt lại, dội vào lòng tôi nỗi buồn da diết của biển khơi…
___________
(*) Tên một loài hoa ở Okinawa,
có nghĩa là “hãy tôn kính bài học của đấng sinh thành”

Biển và mặt trời

Biển ơi!
Những con sóng khuấy tung, xối rửa trái tim sắt đá của tôi

Biển ơi!
Như cuốn sách mở ra ánh bình minh của cuộc đời
và kể về một câu chuyện trên bãi biển

Phía xa kia
Mặt trời đang lặn trôi vào giấc mơ của tôi
Biển cả đọc được cả nỗi sợ hãi
trong tâm trí tôi và cầu nguyện cho cuộc đời tôi
Biển bừng lên ánh sáng vĩnh cửu, biển du dương hiền hòa
Và ngân lên giai điệu tuyệt vời!

Đêm
Khi giọt nước mắt kiếm tìm mặt trời
Khi tôi ngắm nghía con chim đậu trên cành cây ngơ ngẩn

Khi ngàn con sóng xóa tan sự im lặng đang bao trùm lấy tôi
Nhào trộn sự suy ngẫm và ảo tưởng về một tương lai viển vông

Ôi, biển cả!
Biển đến như người nuôi dưỡng những tia nắng trinh nguyên
Giờ đây
Nguồn ánh sáng quý báu dịu dàng lại sóng sánh trong đôi mắt của tôi.

 

Trần Ngọc Mỹ (dịch)

 

Amelia Josephine Burr (Mỹ)

Bài ca cuộc sống

Bởi yêu đời quá đỗi, em không còn buồn đau
Gửi niềm hân hoan trên đôi cánh, bay lạc vào trời xanh
Đã tung mình cùng mưa, ép gió đầy trên ngực
Đôi má em tựa đứa trẻ say ngủ áp lên mặt đất
Bởi yêu đời quá đỗi, em không còn buồn đau.

Em đã hôn lên làn môi thanh xuân, lặng nghe đến tận cùng ca khúc
Nắm chặt tay gắn dấu bạn đời
Đã nếm vị thiên đường bình an mỗi việc làm hoàn tất
Giờ em mong được chết trong bóng tối và sống bên ngoài địa ngục
Bởi yêu đời quá đỗi, em không còn buồn đau.

Em sẻ chia linh hồn này cùng thế giới, qua không gian và thời gian
Biết rằng sẽ còn những nhiệm vụ chưa hoàn thành, để ngỏ
Biết rằng không có cỏ hoa hay chướng ngại nào vô cớ trên đường em đi
Ngắm gương mặt này qua cánh cửa cuộc đời, em nhìn thấy Chúa,
Bởi yêu đời quá đỗi, em không còn buồn đau.

Nguyễn Thị Thùy Linh (dịch)