Muộn

Ngọ Quang Tôn

Muộn

Tôi về thăm lại dòng sông ấy
Lở bên này
Chả thấy bên bồi
Hỏi người bạn gái mùa xuân cũ
Mới tỏ là em đã… xa xôi!

Biết thuyền chẳng thể neo bến mãi
Duyên cơ gì
Níu kéo chân nhau?
Bưởi đã vàng cành
Cam đỏ trái
Bãi mía nương ngô đã chuyển mầu

Trăng còn ngái ngủ đò sang muộn
Sông trôi nước cả lả chân sào
Ngân hà thao thức buồn không chảy
Cứ nhấp nháy hoài
Triệu vì sao…

Đắn đo đôi chữ, lời mắc cỡ
Nghèo tứ nên không ghép nổi vần
Đò nghiêng
Nghiêng cả bài thơ cổ
Lỡ làng rồi
Chẳng thể xếp cho cân.

Về cội

Ngược dòng về với ngày xưa
Bài thơ thừa kế bây giờ vẫn xanh
Mình ơi tháng tốt ngày lành
Ta rong ruổi
Cuộc hành trình cùng em.

Đây rồi lối cũ đường quen
Đây rồi bậc đá lối lên mỏi mòn
Chùa thiêng xưa
Chả dám dòm
Ông Hộ Pháp dứ trẻ con suốt đời.

Tôi về với tuổi thơ tôi
Trưa. Trần như nhộng đằm người dưới ao
Vành tai đỉa cái bám vào
Dai như đỉa
Có đứa nào sợ đâu!
Rằm đêm trống mõ cờ lau
Rước vua Đinh bước qua cầu một hai.
Trai làng đến ghẹo chị tôi
Nấp trong bụi chuối nhịn cười chả xong
Ổ rơm chẳng trọn giấc nằm
Vui tám lạng
Buồn nửa cân đời bà.
Tôi về dựa gốc đa già
Nhăn nheo cổ tích, thầm thì chuyện xưa
Tôi về nợ nắng nợ mưa
Nợ miếng cơm búng võng ru đêm hè.

Phận hèn đành trả bằng thơ
Trăm năm ngắn
Biết bao giờ trả xong!?