Đứa con bị mất

Đứa con bị mất
Vì vợ mất sớm, nên người bố rất yêu thương đứa con trai 8 tuổi của mình. Trong lúc lên thị trấn để mua dụng cụ làm nông, thì ngôi làng nơi ông ấy sống bị bọn cướp đốt cháy và chúng đã đưa con trai của ông đi. Khi người bố trở về, ông thấy những tàn tích và hoảng hốt. Ông đã tổ chức lễ hỏa thiêu, thu thập tro tàn và đặt chúng trong một chiếc túi nhỏ xinh đẹp mà ông luôn giữ bên mình. Sau đó, ông dựng tạm lại ngôi nhà và chôn mình trong đó với những kỷ niệm đẹp về đứa con kháu khỉnh.
Một tuần sau, con trai của ông trốn thoát khỏi bọn cướp và tìm cách trở về. Ông ta đau buồn khi nghe tiếng gõ cửa: “Ai vậy?”. Đứa trẻ trả lời: “Cha ơi con về nè, mở cửa ra đi cha!”. Nhưng trong trạng thái tuyệt vọng, tâm trí của ông đã thuyết phục rằng con trai ông đã chết, ông nghĩ rằng một cậu bé đang trêu ghẹo trên nỗi đau của mình. Ông hét lớn: “Đi đi, đừng làm phiền ta nữa!” và tiếp tục khóc. Một lúc sau đứa trẻ rời đi.
Từ đó họ không bao giờ gặp lại nhau.

Lời bàn: Đức Phật nói: “Thỉnh thoảng, đâu đó, bạn lấy cái gì đó làm chân lý. Nếu bạn bám vào nó quá nhiều, ngay cả khi sự thật đến với bạn và gõ cửa nhà bạn, bạn sẽ không mở ra để đón nhận nó.”

Niệm Phật
Một phụ nữ thực hành niệm danh hiệu Đức Phật A Di Đà, cô ấy thực hành như thế trong hơn 10 năm, nhưng cô ấy vẫn còn rất nóng giận, và hay la hét mọi người. Một người bạn muốn dạy cho cô một bài học, và một buổi sáng khi cô bắt đầu thực hành, thì anh ta đến nhà và gọi: “Alice Nguyen, Alice Nguyen!”.
Đang lúc thực hành tâm linh, nên cô rất tức giận, nhưng cô tự nói với mình: “Tôi phải đấu tranh chống lại sự tức giận của tôi, vì vậy tôi sẽ bỏ qua nó.” Và cô ấy tiếp tục niệm: “Nam Mô A Di Đà Phật – Nam Mô A Di Đà Phật”. Nhưng người bạn của cô lại tiếp tục gọi tên cô ấy, nhiều hơn và to hơn.
Cô ấy đã đấu tranh chống lại nó và cô ấy tự hỏi có nên dừng việc thực hành lại để ra nói chuyện với người bạn của mình không, nhưng cô ấy vẫn tiếp tục niệm, với âm thanh to hơn: “Nam Mô A Di Đà Phật – Nam Mô A Di Đà Phật”. Người đàn ông bên ngoài nghe thấy và tiếp tục gọi tên cô: “Alice Nguyen, Alice Nguyen!”
Sau đó cô không thể chịu được nữa, nhảy lên, đi đến cổng và hét lớn: “Tại sao bạn phải cư xử như thế? Tôi đang niệm Phật, bạn đừng la hét tên tôi nữa!”.
Người bạn đó mỉm cười với cô và nói: “Tôi chỉ gọi tên bạn trong mười phút và bạn rất tức giận. Bạn đã gọi tên Đức Phật A Di Đà hơn 10 năm nay, thử tưởng tượng xem, Ngài ấy giận dữ đến thế nào! Muốn về cõi Tây Phương của Đức Phật A Di Đà thì không chỉ đơn giản là gọi tên của Ngài.”

Lời bàn: Muốn hướng về cõi Phật không phải chỉ cần ngày đêm chú tâm niệm Phật, mà quan trọng tâm tính cũng phải mang tâm Phật.