Chùm thơ Tết của nhiều tác giả

Trần Quang Quý

Chùm thơ năm câu

Rụng

Có một chiếc răng rụng
tôi vẫn để trong ví mỗi ngày
một mảnh đời đã tuột ra khỏi gốc số phận

Mỗi lần mở ví ra tôi thấy
chiếc răng vẫn đang nhai ký ức.

Cầu Long Biên

Những thanh sắt nằm gỉ như sắt gỉ
nấc thời gian duỗi ngang sông Hồng
phơi mặt cả trăm năm Pháp thuộc

Duy nhất không chịu gỉ
lịch sử càng mài càng Long Biên.

Ngược

Những con cá bay lên bầu trời,
những con chim lặn vào nước
bầy cá mọc cánh trong một thế giới khác
bầy chim mọc vây vào dòng sông siêu thực

Không có những ước mơ lạ kỳ, khám phá
không có thế giới thực.

Lương Định

Mùa nhạc xuân thì

Trăng mở lòng thung, trời thả gió
Đêm nhuộm chàm dãy núi mờ xa
Nhạc ngựa gõ đèo gieo lục lạc
Dập dìu đêm hội mấy mường qua
Nghiêng đồi ché rượu cong cần vít
Trời nở ngàn sao, đất giục hoa
Vòng xòe nối mở bao sơn nữ
Men hồng lên má phấn son thoa
Nhịp xòe say lướt êm nhung cỏ
Phía nào anh ngã cũng lòng em
Khèn như ai bỏ bùa mê ấy
Vi vút hồn anh lúc nhạc lên
Chín chục đêm ngày mà chớp mắt
Mùa nhạc xuân thì mở mấy khi
Anh sợ già trước câu em hát
Lộc trời mang đến, vội đem đi…

Lê Hùng

Bánh chưng

Gói bánh chưng, anh về chẻ lạt
Lá bánh xanh, em rửa lại càng xanh
Chuyện cổ tích níu chúng mình thuở nhỏ
Cái chàng Liêu, hữu ý hóa vô tình
Lạt ngày xưa mẹ buộc bánh chưng con
Con một cái, bé nhà bên một cái
Cặp bánh con buộc chung một dải
Bếp lửa hồng ấm mãi suốt thời gian

…Và bây giờ anh lại chẻ lạt giang
Em gói bánh
Chúng mình về biếu mẹ
Cặp bánh trên tay
Mẹ đặt lên bàn thờ rất khẽ
Cháu nội thơm bà
biếu cặp bánh chưng con
Từ mắt bà, Xuân bỗng đến sớm hơn…

Phan Thức

Về làng

Mấy chục năm đi xa
Mỗi bận về làng
Soi lòng giếng cổ
Biết mình suy nghĩ chưa sâu

Ngắm mái đình rêu phong mấy trăm năm bể dâu
Biết mình chưa từng trải
Nhìn con sông nhọc nhằn uốn mình qua bao bờ bãi
Hiểu đời ta còn ít thác gềnh

Trước cách đồng mưa xối mênh mông
Ta biết bát cơm mình chưa tường mặn nhạt
Đêm chợt thức, tiếng gà xa xao xác
Biết mình chưa thấu hết đêm dài

Cầm quyển sách “Nhân chi sơ” cha học ngày xưa
Mới hiểu quyển sách đời mình bao trang chưa đủ
Thắp nén nhang trên bàn thờ tiên tổ
Nhận ra mình còn lắm nỗi lầm…

Xa quê mấy chục năm
Mỗi bận về làng
Soi vào đâu thấy mình cũng thiếu!

Vũ Đình Toàn

Với Nàng Thơ

Tìm em khi dạ bồn chồn
Đang nắng lửa bỗng mưa tuôn đầy trời
Đang cười nước mắt lại rơi
Đang vô tư bỗng hóa người đa đoan
Tìm em sau cuộc rượu tàn
Phòng văn chiếc bóng miên man nỗi niềm
Ngẩn ngơ phút lặng bên thềm
Nghe hơi sương vẫn tưởng đêm tự tình…
Tìm em trước ánh bình minh
Ngất ngây cảnh vật lung linh sắc màu
Vẳng nghe một tiếng đời đau
Hiện lên như có phép màu… là em
Dây đàn căng – phút khát thèm
Dày vò muôn nỗi ưu phiền tái tê
Vẫy vùng toan vượt bến mê
Soi gương anh lại tìm về chính Anh!
Gọi Em trong gió xuân lành
Dang tay, hoa bưởi hoa chanh… sáng bừng.

Nguyễn Minh Trọng

Và tôi vấp mảnh trăng thề
(tặng T)

Tuổi thơ nhai trệu bữa nghèo
đầm vai áo thợ, tong teo gánh gồng…

Chăm con, dựng nghiệp, lo chồng…
Nửa chiều xuân, vẫn má hồng nguyên sơ!

Ơn giời chung cả thời thơ
Vịn chiêm bao gạn từng mưa nắng về

Người đi hẫng cả chiều quê
và tôi vấp mảnh trăng thề vào thu!

Ơn người giữa nẻo đường tu
Dìu cơn say tỉnh chắc từ kiếp xưa…

Bồng bềnh lạc bước vào mơ
vai mềm hương thấm… đến giờ còn lay!

Tàu ai nhắm phía ga mây
để vần thơ níu bàn tay… thẫn thờ

Đâu rồi ông Nguyệt, bà Tơ?
Tôi gom vụn vỡ… ủ mơ một ngày.

Trần Đình Vinh

Nối vần thơ xuân

Xuân đã về rồi đó anh ơi
Có tiếng chim ríu ran ngoài ngõ
Anh có nghe từ nơi em ở
Bóng xuân về xào xạc những cành non.

Anh đã nghe trong màu tím hoa xoan
Âm thầm gọi niềm thương, nỗi nhớ
Nơi phố núi vẫn từng đêm nhắc nhở
Thuyền có về thăm lại bến xưa không.

Dấu yêu ơi vẫn thầm gọi tên anh
Tiếng khát khao và nỗi niềm xa nhớ
Hoa bắt đầu đòi xuân dâng nụ
Như hương trà ngào ngạt mối duyên xưa.

Gió đông thì thầm hát ru những hạt mưa
Mây lang thang tìm về miền lá biếc
Anh và em vẫn hai đường mải miết
Để mùa xuân e ấp dáng mai gầy.

Nguyễn Ngọc Minh

Mùa chim thiên di

Cơn mưa chiều trên phố núi
Giá lạnh đầu mùa về thôn
Rẽ ngang qua miền quên nhớ
Đường mòn ngõ xưa rêu phong

Buông trôi giữa dòng xao xuyến
Lá vàng chao nghiêng ngõ xanh
Chung nhau nỗi niềm khuya vắng
Giá rét hình như ngập ngừng

Phên liếp nhà bên trống trải
Rét dài rét ngọt tha phương
Tình khúc Đêm Đông ngân mãi (*)
Ai đang mơ giấc yêu thương?

Bên kia bến bờ suy tưởng
Khát hoài một giọng từ qui
Gió bấc đếm qua khe cửa:
Thêm một mùa chim thiên di!

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây