Trang thơ Việt Bắc Boong Hây

LTS – Mạch nguồn thơ ca Việt Bắc vốn phong nhiêu và cất chứa những giá trị đặc sắc, nay tiếp tục được nối dòng bởi các thế hệ người viết trẻ. Kế thừa và cách tân, họ đang chung góp cho thơ ca vùng miền của mình thêm trẻ trung, mới mẻ, đa sắc. VNTN trân trọng giới thiệu trang thơ của các tác giả trẻ Việt Bắc.


Ngô Bá Hòa 
(Lạng Sơn)

Cánh đồng cỏ úa 

Tuổi thơ tôi thơm mùi cánh đồng
úa vàng nỗi đau bỏ ngỏ
trên mi mắt cha buồn
mẹ vẫn về theo từng ngọn gió

Tuổi em tôi gửi theo nhánh cỏ
xác xơ mỗi chiều
tôi chạy theo tiếng gọi
nơi nào cũng em mà không nhìn thấy em!

Tôi lớn lên mang hình cánh đồng
rộng trong tim và sâu trong mắt
mẹ vẫn về trong lời gió hát
em lớn lên trên ngọn cỏ non

Tôi ra đi một chiều cỏ úa
bỏ sau lưng đám cháy tro tàn
đâu biết rằng tàn tro cỏ cháy
lại bật lên ngàn vạn cỏ non!

Ngày trở về đầy những héo hon
cánh đồng vẫn thơm những chiều cay mắt
mẹ vẫn về trong lời gió hát
cỏ mướt xanh!

Trịnh Thị Thứ 
(Tuyên Quang)

Mùa lau trắng

Rừng khóc trắng mấy mùa lau
Bố con không về
Mẹ mòn mắt chiều ngóng đợi
Bậc cầu thang rầu rĩ
Thương góa phụ.

Mẹ là bông lau
Sợ gặp ngày gió nổi
Trắng những mùa đau.

Nguyễn Thị Nga 
(Hà Giang)

Một thời Vương

Hương gỗ cũ…
phảng phất
Mùi sách cổ…
ngấn đọng quanh đây
Ký ức xưa…
vỡ vụn
bóng người xưa chẳng còn
Ta…
ngồi bên bếp củi
Bụi thời gian…
hoang tàn
Dinh thự…
khép mình
ngắm mâm xôi đầy kiêu sa trước mặt
Một thời huy hoàng
đã thuộc về rất xa…
Cái buốt lạnh tái tê…
ngấm vào mỗi tế bào cảm giác
Người…
đã từng đứng đây
Rễ sa mộc bám sâu trong đất
Như cố giữ lại ký ức xưa chồng chất…
về Người
Khách…
lặng thinh
cõng trên mình
muôn nghìn ám ảnh
Dinh thự…
như nốt trầm kiêu hãnh
vượt qua mọi tàn tích thời gian
Ta về…
hương phiện ngấm lâu
Một thời Vương…
tràn sâu đáy mắt.

Hàn Thanh Duy 
(Cao Bằng)

Ngôi sao không ngủ 

Bạn đừng hỏi tôi sao không ngủ
Những ngôi sao có nhắm mắt bao giờ
Tôi thức canh cho đàn dế đệm đàn ca hát
suốt đêm mưa
Nghe đất mẹ thì thầm vun cây lớn
Tôi hóa trẻ thơ giả tiếng khóc khi nghe
tiếng sấm dồn
Ban ngày
Ánh sáng trắng
Ai đeo mặt nạ?
Ai giả trang với đời?
Bạn đừng hỏi tôi vì sao
Vì tôi sẽ phải hỏi lại bầu trời
Trong đêm
Sao thấy cả bóng người gầy yếu
Sao nghe cả tiếng thở dài
Sao nghe cả tiếng khóc khẽ khàng
cùng tiếng rít thuốc đều đều
trong đêm tĩnh lặng

Đêm nay
Trời râm ran mưa
Tôi ngước nhìn
Gửi lên bầu trời câu hỏi
Vì sao những ngôi sao lại khóc.

Hoàng Thị Hiền 
(Thái Nguyên)

Vũ điệu giao thừa

Vặn nhỏ bấc lòng mong ngọn gió đi ngang
Mà đôi tay người khum chắn cơn đau
bủa vây ngày giá buốt
Giọt mực rơi hiển hiện bất chợt thực tại se sắt
Em một mình gom một mình ca bài du ca cô đơn
Đêm lặng thinh ngủ vùi trong sương êm
Quên thức dậy đón lộc đứng chờ bậc cửa
Sầm sập cỗ bàn, rộn ràng hoa pháo
Nín thở vẫy tay chào cơn mây đen
tiễn mùa đông về cõi nhớ
Rầm rập xe
Tiếng chúc khen
Cốc leng keng
Xoắn xuýt lòng và mặt giãn nở
Ngọn lửa bừng lên trên má em
Làn mi thức
Đôi môi mềm hương hồng nhung chín lừ men
Đường cong vẽ dải lụa
Mỗi dấu giày uốn lượn chân trời
Vườn dậy hoa
Chào mầm cỏ
Bài thơ ngủ quên trên giá viết
Đêm giao ban bình minh
Chuông nổi đồng
Yên ắng
Yên ắng
Tờ lịch năm mới nở hoa. 

Hoàng Chiến Thắng 
(Bắc Cạn)

Có một người đang cũ 

Có một người đang cũ
Chợt về trong xôn xao
Có một ngày đang mất
Cứ âm lên trời cao

Rồi gác vào nỗi nhớ
Rồi gác vào sâu đêm
Người nhìn ta như thể
Im hơi một tiếng gào

Lỗi lầm thì cũng đã
Nỗi quên thì cạn ngày
Nỗi người sen đã tận
Nỗi đời giông đã say

Có một người đang cũ
Mềm mại trong lòng tay
Có một người đang cũ
Thức về trong đêm nay!

Nguyễn Nhật Huy 
(Thái Nguyên)

Tiếng sấm 

Tiếng sấm không rõ từ nơi nào sau những đám mây
Mơ hồ sợ
Chờ đợi điều gì những tiếng đập cửa thờ ơ của gió
Sẽ có một cơn giông chạy qua mình
Tôi đếm những con chim đậu sau mái hiên
Tiếng sấm khan run run chạy trong mắt
Một chiều được bưng bê từ ngày cũ trong tiếng sấm ầm ì
Qua đường chớp lóe lên bất tận
Thấy mình rõ hơn trong khoảnh khắc sợ hãi
Sẽ có những cơn giông chạy qua đời
Sẽ có những đôi môi tan mất
Thế giới trong bàn tay bé nhỏ
Nước mắt mưa long đong chảy
Bước ra ngoài hiên một chiều đập cửa
Khẽ mỉm cười giọt nước lặng không. 

Trần Thị Nhung 
(Thái Nguyên)

Xuân tím

Những viên bi ve lóng lánh sắc màu tuổi thơ
Là quả mùng tơi
Khi xuân về
Háo hức lăn chín mọng trước ngõ.

Đợi chờ
Dây tím bàn tay những đứa trẻ
Xa mẹ, xa quê.

Chiều còn làm mưa
lất phất triền đê?
Để con sâu non run rẩy bám chân trên lá đỗ.
Chú dế còn chạy theo mẹ đến chợ
Có thấy
Mùng tơi lăn tím mình
Ướt trong vạt cỏ khô?

Sương còn muối đêm mặn trong lời mẹ ru
Đôi bờ sông
nằm bên nhau
kể về những điều thường giày vò trong trí nhớ?

Trăng cuối năm
Lăn bóng tròn tím đêm.
Thương mẹ
vò võ.

Sớm nay con về
Mưa xuân háo hức bám trên tay như đứa trẻ
Vệt mùng tơi chẳng thể nào xóa
Tím nỗi nhớ như búp hoa. 

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây