Một số tác phẩm của tác giả Lưu Thị Bạch Liễu

1.Ghi vội 

Thèm quá một vòng tay sáng nay

Trời lạnh và mưa rơi

Mùa đông này quá lạnh

 

Ai đó từng nói với mình

Không phải con bướm nào cũng có kén mùa đông

Ai đó từng nói với mình

Người ta thường lạnh vào cuối buổi chiều buồn

Đừng đổ tại hoàng hôn

Ai đó từng không nói với mình

Về những cuộc chia tay

Vào cuối chiều ảm đạm

Ai đó từng không nói với mình

Tình yêu cũng như vồng cây

Cần chăm bón

Khi ấy

Thơ của mình còn đang bắt đầu

Chưa có bài nào chuẩn bị hạ kết

Mình còn chưa biết lạnh

Những cuối chiều mùa đông

Sáng nay

Chợt nhận tin nhắn dịu dàng

Thật dịu dàng

Chẳng thể nhận ra ai

Thời gian đã phủ lên một lớp băng thật dày. 

 2. Những người đàn bà 

Tấc gọi:

Mày lên Lai Châu đi em!

Thế là tôi bỏ lại tất cả để đến với một người đàn bà

Một người xa lạ

Ở một nơi rất xa

Quán café nhìn ra mặt hồ

Bảng lảng nàng Bân dạo tháng Ba

Luôn miệng rít điếu cày và nhấp café

Đôi mắt đen mềm trong khói thuốc

Ly café hắt lên ánh đỏ nhành Nhạn lai hồng

Vụt qua bóng người đàn bà đẹp

 

Tôi những muốn nắm lấy ngón tay gầy

Khi bóng núi đổ về chầm chậm

Chúng tôi ngồi ngay khúc quanh chân núi Rồng

Thời gian sập rèm mi nằng nặng

Đoạn trường Tấc qua và tôi đang đến

Cánh rừng xa còn vương nguyên lọn tóc

Con sói tru tiếng cô độc gọi cố nhân

Đàn bà hay cười mắt thường ẩn ướt

Sau ánh mắt kia gió sông Đà hun hút…

 

2.

 

Mưa đẩy về làng

Một thuyền

Một lái

Một tôi

 

Những mái ngói nâu bản Pác Ngòi

Tỏa khói

 

Sông Chợ Lèng nước đang dâng

Rủ đám cá nhỏ theo tôi về làng

 

Soi bóng ven hồ như thể đã ngàn năm

Họ đặt vó bằng linh cảm

Có người mẻ nào cũng trĩu nặng

Có người cả ngày vẫn giỏ không

Chẳng hề bận tâm với được mất thua hơn

Không gì ngăn nổi má môi họ hồng

 

Gió bắt đầu nức mùi cá nướng

Mưa thỏa thuê trên hồ rộng.

 

3. Về một bài thơ tôi đã lãng quên 

                                               

Tôi và một nhạc sỹ tài ba

Quyết tâm cùng làm một bài hát để đời

Chúng tôi gặp nhau vào một ngày đông Hà Nội

Giữa mù sương hồ Tây

Bóng bầy sâm cầm lạnh xám

Buồn hơn cả bóng mây

 

Bài thơ của tôi có tôi nhớ nắng

Có cuống sen tàn nhớ mùa sen mướt

Có cây liễu bờ hồ buông tóc

Đơn côi

 

Nhạc sỹ  khóc

Cây đàn  khóc

Những nốt nhạc mang hình giọt nước

Đang rơi

 

Mùa hạ tôi nhan sắc tuổi ba mươi

Rừng rực cháy đến từng chân tóc

Tôi đâu biết có chiều đông buốt

Nhạc sỹ già gom nắng tìm tôi

 

Bài thơ tôi đã quên rồi

Bài hát nhiều người đang hát 

 

4. Cá vàng

 

Không bao giờ đòi hỏi một không gian rộng lớn hơn

Hoàn toàn tỏ ra hài lòng với những gì được ném cho ăn

Lúc nào cũng thơ thới tung bộ vây như đám mây hồng

Lúc nào cũng thanh nhã trong bình pha lê trong

 

Nhiều khi ta ganh tỵ với sự nhàn tản của mi

Nhiều khi ta tức giận trước sự bình thản của mi

 

Không bao giờ đòi hỏi và luôn tỏ ra hài lòng

Cá vàng nhàn tản ngay cả trong cái chết 

 

5.Về làng

 

Tranh đống rơm với bầy gà con

                             líu ríu theo chân gà mẹ

Gà con nhìn tôi bằng đôi mắt đen

Tôi nhìn gà bằng ánh nhìn nhuốm bạc

Rơm này ông ngoại vừa đánh

Còn nguyên mùi ruộng đồng

Những hạt thóc nẩy lên thơm

Xưa ông bà tự tình trên ổ rơm

Cây rơm này nơi bác tôi, mẹ tôi, dì tôi

                             trao, nhận chiếc hôn đầu tiên

Tôi đã lớn lên bên chân đống rơm

Như đám gà con lông vàng vừa nứt ra

                                       từ quả trứng hồng

Đám gà con

Sau mỗi vụ mùa, kịp tạ ơn đất đai bằng những quả trứng hồng

Tôi chỉ nhớ đến mùa màng

Qua mỗi vụ gặt ông bà gửi gạo mới

                   cho từng đứa cháu ăn lấy thảo lấy thơm

Như để nhắc cháu con đừng phụ ruộng đồng

 

Gà con rời tôi đuổi theo những chú ong vàng

Đang gắng chắt mật từ hạt thóc lép

Ông bà tôi chắt mật của đất

Thành mùa vàng mẩy căng

 

Rúc vào đống rơm, thấy mình mọc đôi cánh ong. 

 

6. Chú chó nhỏ ở đảo Song Tử Tây

Lon ton vờn bóng bông hoa bàng vuông
                             đang bung nở như chùm pháo hoa
Rồi theo tôi vào một căn phòng lạ
Hồn nhiên ôm bàn chân tôi ngủ
Ngoan như một đứa trẻ
Còn ngoan hơn một đứa trẻ
Choàng dậy lại tiếp tục chơi đùa
Tôi chẳng chuẩn bị khúc xương nào làm quà
Chẳng tìm được gì tặng người bạn nhỏ
Đành chìa mấy ngón chân
Mặc chú đùa
Hết gặm lại ôm lại lim dim ngủ
Xinh xắn và sạch như vừa mua ra từ tiệm đồ chơi
Thơm ngon như ghép bằng những múi bưởi
Thoăn thoắt leo tầng dưới tầng trên
Gặp ai cũng chào bằng nụ hôn
Ngoan như một đứa trẻ
Còn ngoan hơn một đứa trẻ
Trong máy ảnh và trong tâm hồn tôi
Tràn ngập hình ảnh đáng yêu của chú
Chú chó nhỏ đảo Song Tử

 

7. Thèm trở lại Na Hang 

                                     

Thèm được trở lại Na Hang

Lênh đênh trên căn nhà nổi của ông Chuyền

Người đàn ông oang oang sóng nước

Sẵn sàng thết bạn món cá tiến vua

Hàng năm xa vẫn còn vương vất say rượu ngô

Cùng vị cay dưa cải Mèo trồng trên nương đá

 

Thèm trở lại Na Hang

Để thấy Pác Tạ

Vẫn đứng chông chênh giữa nước giữa hồ

 

Thèm trở lại Na Hang

Nhìn lung linh bóng đỏ

Áo người chèo thuyền thắm những ngù hoa

 

Chẳng thể hoá một ngọn núi phía Thượng Lâm

Vẫn thèm trở lại Na Hang

Ngồi bên một người

Đã từng thề

Không bao giờ gặp lại. 

 

8. Hai mươi phút

 

Hẹn nhau nơi khúc quanh cuối con đường

Bên nhau hai mươi phút 

Chỉ hai mươi phút!

Chưa được thỏa mắt nhìn

Làm sao có đủ thời gian cho một nụ hôn!

 

Em chạy về phía đông

Cuối con đường tiếp một con đường

Mỗi khúc quanh lại nối một khúc quanh

Tận cùng là biển

Những đôi mắt thăm thẳm ra khơi

Em không thể học cách đợi 

Bằng những mắt lưới dõi theo hướng mặt trời

Làng bắt chước những người đàn bà

Mỗi ngày một nhô ra biển

 

Có lẽ anh đợi ở phương nam

Nơi đàn chim di trú

Xóm lá dừa vắng bóng đàn ông

Những phụ nữ tảo tần

Đàn chim từ nơi nào tụ về rồi cũng phải

mải mốt trong cuộc mưu sinh

Đâu nghe thấy tiếng con chim lạc bầy kêu lên yếu ớt

 

Cuối con đường đi về phương bắc

Thâm u đại ngàn

Đàn bà đeo quẩy lên nương

Đàn ông địu con vót nỏ

Nỏ xưa căng dây canh giặc giã

Nỏ nay treo góc cửa trừ tà

Những mũi tên ngủ yên trong ống tên

Vui tròn sứ mệnh

 

Chỉ có hai mươi phút

Chưa thỏa mắt nhìn

Đâu còn thời gian cho cái nắm tay bịn rịn

 

Đã hẹn ở khúc quanh cuối con đường

Nơi bắt đầu hàng cây

 

Em gắng những bước cuối cùng về hướng tây

Kịp thấy mặt trời vẫy chào từ biệt.

 

9. Lại sen

 

Đã tưng bừng nở trong bình đẹp

Đã lộng lẫy căn phòng

Nhẩn nha sang trọng

Chẳng thể nào tin từng dính đến bùn

Trắng muốt từng cánh trắng

Hương nức từng làn hương

 

Người hái dặn

Cắm sen

Nhớ cho vào bình một ít bùn. 

 

10. Nhớ biển

Vẫn thấy trăng dừng chân trên ngọn hải đăng
Vẫn đâu đây mùi hương hoa bàng vuông vừa nở
Vẫn chấp chới cánh hải âu trong gió
Tiếng bầy cua lạo xạo trên kè đá
Chờ thủy triều lên

Vẫn thấy tiếng ngôi sao va vào thành tàu
Thổn thức
Vẫn nghe chuông chùa
Ngân theo sóng nước
Chênh chao
Mỗi đêm chợt tỉnh giấc.

2

Còn đẫm biển
Trên mắt
Trên môi
Cả những đầu ngón tay
Chạm vào nhau vẫn mặn
Đêm ấy
Boong tàu
Có hạt mưa bay lạc
Găm vào trong tim

 3


Phải mượn đến cánh võng
Để được gặp sóng
May sao ngoài ban công có ngôi sao thì thầm
Như những đêm dài trên biển
Riêng vị mặn mòi
Không gì thay thế được

4.


Không được nhìn trăng đêm biển lặng
Không được thấy sóng ngày biển động
Còn khắc khoải tiếng của thủy triều không bao giờ lỡ hẹn

Chạm bờ cát
Miên man

Tưởng đã lùi xa về ký ức
Một mùa bão giông
Tưởng khuất vào năm tháng

Cuối một mùa đông

Cháy bỏng

 

Sao không thể quên

Tiếng lá

Với vào gọi cửa

Mỗi đêm

Khi ánh sáng của ngọn hải đăng
Bận hắt về phía biển./.

Lưu Thị Bạch Liễu

Trở về thư viện tác giả

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây