Khúc giao mùa tháng Tư

VNTN – Vậy đã là tháng Tư ư? Tôi ngỡ ngàng khi buổi sáng thức giấc, nhìn lên lốc lịch, thấy ngày mùng 1 tháng 4 mới tinh, thơm phức mẹ đã gạt bỏ tờ lịch cũ tháng ba tự khi nào. Trong lòng thổn thức, một cảm xúc luyến tiếc len nhẹ mùa cũ cùng chút hứng khởi đón mùa mới.

Ngoài hiên những ngọn gió giao mùa rủ nhau về hong ấm từng vạt mưa cuối xuân ẩm ướt, rồi nhẹ nhàng tung tẩy trên đôi râu chú mèo tam thể như muốn thông báo rằng một mùa mới bắt đầu. Gió tháng tư dịu ngọt mang hương hoa sưa thoang thoảng, hương hoa xoan cuối mùa ngai ngái và hương lúa đồng đang chín mênh mang. Tôi thả làn tóc mây của mình, hệt như khi tôi mười sáu cùng lũ bạn nô đùa trên chiếc xe đến trường. Gió khẽ mơn man khắp da thịt, cà vào mi mắt mát rượi. “Kìa! Hình như gió đang khóc!” Tôi nhớ lại câu nói của cô bạn mít ướt. Câu nói bâng quơ, vu vơ ấy dường như đã chạm vào lòng tất thảy những tâm hồn non nớt nhưng cũng rất đỗi tinh khôi lứa tuổi học trò. Gió không khóc mà mi mắt bạn đang ướt. Hơn ai hết lũ học trò cuối cấp hiểu rằng, gió tháng tư về cũng là bắt đầu một mùa hạ đang tới. Chẳng ai muốn tới những giây phút ngày chia xa!

Rồi tôi chợt nhớ tới đóa hoa cúc dại bên hông nhà. Tôi gọi riêng miền ký ức tháng tư của mình bằng những bông cúc dại như thế! Nó lạ lùng, chỉ tháng tư thôi mới nở. Những bông hoa vàng rực li ti xếp cạnh nhau khoe sắc dưới ánh nắng dịu nhẹ. Hoa nồng nàn như tình nhân đang độ xuân thì, tràn đầy yêu mến, khát khao và hiến dâng. Sắc hoa cùng nắng dệt nên những bài tình ca tươi mới tuổi an yên. Tôi yêu đóa cúc dại hệt như yêu nắng tháng tư. Đốm nắng chẳng còn run rẩy thu mình trong cái se lạnh của mùa xuân và cái rét nàng Bân thổn thức. Nó cũng không chói chang, gay gắt như độ giữa hạ bỏng cháy. Mà nhẹ nhàng tinh khôi, dễ chịu gợi trong lòng người nhiều niềm xúc cảm và đem lại một cảm giác thư thái, dễ chịu và bình yên biết bao.

Tháng tư! Thật thiếu sót khi không nhắc tới loài hoa loa kèn thân thương. Lòng bỗng hỏi, đã bao mua loa kèn mình đã gắn bó với phố? Và đã bao lần mình từng mải mê với loài hoa tinh khôi này, có lúc đến độ trễ giờ làm? Tôi cũng không nhớ rõ nữa. Chỉ biết rất yêu phố và những mùa hoa loa kèn tháng tư. Tôi mỉm cười nhìn những cánh hoa e lệ đang rung rinh trước gió. Những hạt sương mai vẫn đang còn long lanh khi uống những ánh nắng ban mai dịu dàng. Giữa muôn loài hoa đua nhau khoe sắc nhưng loa kèn vẫn luôn nổi bật. Từng búp bám chặt những cánh vào nhau, tựa như đang che chở, e ấp và nâng niu. Khi bắt đầu bung nhẹ, sáu cánh buông lơi trước gió rồi lại e lệ như thiếu nữ mười sáu thẹn thùng. Vẻ đẹp hoa loa kèn không quá kiêu sa, lộng lẫy. Tôi yêu loa kèn bởi lẽ nó mang vẻ đẹp bình dị và dân dã đó!

Hoa loa kèn xuống phố như nét chấm phá cho màu thâm nâu của góc rêu phong phố cổ. Từ bao đời nay, loa kèn được biểu tượng cho sự trong sạch. Loài hoa yếu ớt, trầm ngâm nhưng có sức quyến rũ đến vô cùng, đi vào tiềm thức mỗi con người để rồi khi đi xa thấy thương, nhớ vô cùng. Tôi chia tay mối tình học trò cũng vào mùa hoa loa kèn nở rộ. Cũng con đường ấy, dưới hàng cây ấy, và cũng giữa những ngày tháng tư năm ấy, trái tim mình đã cùng chung một điệp khúc của thương yêu từ những chiều tháng tư ngồi trong công viên cây xanh mà mơ về ngôi nhà nhỏ bình yên rộn rã tiếng cười trẻ nhỏ… Nhưng tất cả mọi thứ rồi chỉ là diệu vợi, phù du, chợt tan đi như ngọn khói rơm mỏng mảnh một chiều tháng tư trên đồng ai đốt…

Tháng tư cũng là mùa xà cừ đổ lá. Trường xưa những cây cổ thụ lá ken kín dày từng thảm. Đôi khi ngồi vu vơ nghĩ lại hình ảnh bên góc lớp, chống tay mơ màng nhìn từng chiếc lá vàng xoay nhẹ vũ khúc tháng tư! Nhớ những lần nán lại chỉ còn một mình, nhẹ bước trên thảm xà cừ xào xạc. Kỷ niệm học trò luôn là ký ức đẹp và trong trẻo nhất! Chợt nhận ra thời gian trôi nhanh quá đỗi. Ngay lúc này, tháng tư về tôi muốn sống chậm lại để cảm nhận những âm thanh trong trẻo và ngắm nhìn sắc màu của nắng tháng tư trong khúc giao mùa tinh khôi

Quyền Văn

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây