Hôm nay: Ngày 28 tháng 6 năm 2017
Bao van nghe Thai Nguyen

Trang chủ / Văn học / Thơ

Ngày: 27/05/2017 

Đừng gọi các em là những thiên thần


Nguyễn Minh Khiêm

Giường em gió hú

Chạy ba trăm, bốn trăm ki-lô-mét một giờ
Tàu cao tốc ơi
Sao không giúp em ta hơn ba mươi năm 
              không nhích được mươi cen-ti-mét 
                từ chỗ chiếu ướt này qua chỗ chiếu ướt khác!
Chở mấy nghìn tấn chạy băng băng trên đường ray 
                                            nhẹ như không trọng lượng
Tàu cao tốc ơi 
Sao không giúp em ta nâng tấm thân quắt queo 
                    như chiếc lá trên giường ngồi dậy một lần
Còi hú vang kinh thiên động địa mỗi bận vào ga 
Tàu cao tốc ơi
Sao không giúp em ta nở được nụ cười
Chỉ bên giường em gió hú

Hơn ba mươi năm
Cả nhà ta chạy hơn tàu cao tốc 
Nhưng chỉ thành mắt bão quanh chỗ em nằm
Chở nặng hơn tàu cao tốc quanh em
Mỗi người một toa đầy ắp tiếng thở dài
Hú vọng quanh em
Bằng cặp mắt trống rỗng
Em không tiến về phía trước
Cả nhà ta không tiến về phía trước
Càng nâng tốc độ càng đi giật lùi
Càng tháo dỡ bớt trọng lượng càng nặng thêm gấp bội

Em không biết chất Đi-ô-xin diệt cỏ là gì
Không biết cha bị nhiễm độc ở cánh rừng nào
Cũng không biết các công ty sản xuất 
            chất độc màu da cam một mực khẳng định 
                                  hơn ba triệu nạn nhân Việt Nam 
                               dị tật sau chiến tranh không phải do 
                                           chất Đi-ô-xin diệt cỏ gây nên
Em cũng không biết vì em cả nhà đã thành tàu cao tốc
Cả nhà lao hết tốc lực vượt qua mắt bão
Mong duy nhất một điều
Em nở được một nụ cười
Dù bốn, năm mươi tuổi
Em gọi được một tiếng
Để em biết em là một con người.


Đừng gọi các em là những thiên thần

Hỡi những cao ốc chọc trời chót vót
Hãy cúi xuống hôn những đứa trẻ này
Đừng thêu dệt nhiều lời hay ý đẹp
Bắc cầu vồng bảy sắc trên mây!

Nhìn thật kỹ các em đang vác gạch
Bắt cá bắt tôm không mũ nón thân trần
Bê bết đất bùn trừ hai con mắt
Năm, sáu tuổi thôi - Tuổi các thiên thần!

Mai là rằm Trung thu tháng Tám
Mặt báo không còn chỗ treo hoa quả đèn lồng
Mở tụng ca ra các em đẹp thơm hơn mọi bông hồng!
Trong lời chúc mừng bánh không còn chỗ xếp

Có thể các em chưa biết thế nào là cái kẹo
Chân các em chưa biết giày dép là gì
Nhưng các em đã biết mò tôm vác gạch
Để mỗi ngày mong cái đói qua đi.

Hỡi những cao ốc chọc trời chót vót
Đừng cố rướn cao thêm, hãy cúi xuống một lần
Hãy gọi đúng tên những đứa trẻ nghèo bùn đất
Những đứa trẻ đáng thương! 
Đừng gọi các em là những thiên thần.


Hoàng Đình Quang

Kẽ tay

Những tư tưởng vĩ đại
lọt qua kẽ tay kẻ vô cảm
Thành rác rưởi.
Những lời thề cao cả
lọt qua kẽ tay kẻ tiện nhân
Thành phản bội.
Những đồng tiền quý báu
lọt qua kẽ tay kẻ trọc phú
Thành tội ác.
Một mối tình say đắm
lọt qua kẽ tay người vô tình
Thành nước mắt.
Tôi giật mình mở bàn tay mình ra
rồi nắm lại.
Chẳng có cái gì rơi vãi...
Mà vẫn bần thần sợ hãi!


Nguyễn Long 

Thơ hai câu

Đất làng chẳng mọc bão giông 
gió gieo ở mấy tầng không đổ về.
                          *
Còn em còn lối về quê
không em ta lạc bùa mê phố phường
                          *
Lúa khoai từ buổi thương trường
cũng chen lên phố ra đường mà xanh
                          *
Ai quăng đi ngọn gió lành
em ra nhặt lại để dành cho con
                          *
Bao nhiêu bia tượng đã mòn
chùa làng mấy kiếp vẫn còn tiếng chuông
                          *
Người tu với nắng với sương
mai thành ngọn gió mang hương lúa đồng.


Về lại với đồng 

Đưa em về lại với đồng
về bơi ngược gió dòng sông thuở nào
về trồng lại khóm ca dao
chung tay dặm lại trăng sao đêm làng

Về cày lại thửa ruộng hoang
ngày xưa ai múc trăng vàng đổ đi
cánh đồng mấy bận thiên di
còn hương cỏ mật thơm vì đất đai

Mới qua rét đậm mưa dài
mùa màng thất bát lúa khoai vụ này
“à ơi… bưng bát cơm đầy” 
ai ru giống mẹ những ngày xa xưa

Nỗi buồn để đón cơn mưa
niềm vui đưa vạt nắng thưa lên đồng
ta về lại việc nhà nông
gieo mong cấy nhớ vun trồng mùa yêu.


Lê Anh Phong

Hương cau 

Mỗi tàu mang một buồng hoa
Thiện tâm thành kính như là chắp tay
Tua hoa vin víu vươn dài
Điểm xuyết nụ trắng, nắng cài tinh khôi
Khiêm nhường nở về đêm thôi
Hương cau lan tỏa giữa trời ngất ngây.

Sương mai trong vắt vương đầy
Trắng ngà óng ả, gió lay chuỗi cườm
Không gian dìu dịu ướp hương
Thơm lên mái tóc người thương dặt dìu.

Đường quê đẹp bức tranh thêu
Nón ai nghiêng dưới hàng cau điệu đàng
Áo nâu sờn, thúng cắp ngang
Dáng cô thôn nữ hay lam hay làm.

Hương cau day dứt miên man
Cau nồng, trầu thắm sẽ sàng câu ca:
“Thương nhau cau sáu bổ ba …”
Hương cau… thơm suốt hồn ta hồn người …


Nguyễn Thị Phượng

Có một ngày

Có một ngày chẳng giống những ngày qua
Được trở lại năm ta - mười - bảy- tuổi
Cất vội vã ánh nhìn xưa bối rối
Hòa giọng ca ai đó một đôi bài

Có một ngày vượt cả chặng đường dài
Để trở lại với ta - mười - bảy - tuổi
Vẫn ngượng ngùng khi ai kia nói vội
Còn trẻ trung và duyên dáng lắm mà

Có một ngày mình lên chức ông bà
Vẫn háo hức một ngày - mười - bảy - tuổi
Nếu ai đó trên đường đời rất vội
Quên đến chung vui, hẳn ai đó có buồn?

Nếu một ngày trời bỗng đổ mưa tuôn
Xin cứ đến, đừng quên lời hẹn ước
Mong được thấy con đường dài phía trước
Đẹp đẽ vô cùng vì ta chẳng lẻ loi...


Mai Diệp Văn

Đêm gãy 

Đêm bị gãy
Phân vùng những niềm lo
Cơn sốt đêm vẫn dạt dào như sóng
Nỗi buồn bao giờ mới già nua???

Chiếc đồng hồ thao thức cùng đôi mắt
Mưa rên ngoài căn phòng kín
Có người chờ ta chăng?

Đừng mê mải lời hẹn
Mưa sẽ chẳng bao giờ chết
Bất chợt về ở một khoảnh không tên

Ừ thì nhắm mắt
Đếm 1,2,3,4,5,6,7,8,9
Thở sâu
Mà sao đêm vẫn gãy????

Bài viết liên quan

Video của Hội VHNT
25 năm Báo VNTN
26-6-2015
Fanpage Facebook
Mời đọc
Thông tin truy cập
Lixao  Trực tuyến: 75  
Lixao Lixao  Tuần: 0
Lixao Lixao Lixao  Tổng số truy cập: 3017005
Liên kết web