Hôm nay: Ngày 21 tháng 8 năm 2017
Bao van nghe Thai Nguyen

Trang chủ / Văn học / Thơ

Ngày: 19/05/2017 

Ngày gần & loài người xa lắm


Lê Khánh Mai 

Trạng thái 

bộ rễ dưới chân tôi đột ngột đứt lìa
tôi không thể đứng trên mặt đất
tôi treo lơ lửng giữa không trung
nhẹ bẫng như thoát xác
trôi… trôi… trôi…
tôi đang sống một đời sống khác
hay chỉ là giấc mơ?

xung quanh tôi vô vàn hạt bụi 
bay tuyệt vời tự do
muôn điệu ca của gió 
cất lên trong im lặng bầu trời
trôi… trôi… trôi…
tôi nhỏ dần đi 
mỏng dần đi 
không còn tôi nữa
tôi quên tôi

vũ trụ bao la như tấm gương thấu thị
tôi soi xuống đáy sâu kia
chỗ bộ rễ của tôi bị đứt lìa
chỉ như cái ao tù nhỏ xíu.



Thơ ngắn
*
gạn đến cùng cuộc tình đã qua
nhận ra
những mảnh vỡ của ngọc
*
tiễn người cuối bến trần gian
một cánh chim vút lên trời xanh
hồn ta mây trắng
*
trăng lay thức
giấc hoa mộng mị
lá vườn khuya xào xạc bước ai về
*
tiếng chim gõ vào ban mai
hồi sinh
một hoàng hôn đã chết
*
bảy tỷ người
quá tải
hận thù làm trái đất oằn vai
*
giày xéo và giẫm đạp
dòng người về đâu 
Sao con đường không nói?
*
trở về hang tối
sau đam mê lạc lối cánh rừng
tự liếm vết thương
*
viên đá vỡ từ đỉnh cao
rơi thầm xuống vực
kiêu hãnh quyên sinh


Xanh

Người lặng lẽ thắp lên tín hiệu xanh
và tôi bừng thức
như chiếc lá thu tàn
tái sinh diệp lục
dòng suối quạnh hiu nơi núi thẳm hoang vu
vươn mình cất lời ca đỉnh thác
tôi vớt mảnh trời xanh dưới đáy hồ
che đời qua bão táp
tôi níu được những câu thơ vụt hiện
khi chúng đang lao nhanh về phía tuyệt mù

tôi hạnh phúc trong đơn độc
ân hưởng muôn giai điệu mê đắm thanh cao
muôn ánh sáng dịu dàng lấp lánh trong màn sương ảo ảnh
tôi yêu cái khoảng cách mơ hồ lọc tôi đến trong veo
và độc chiếm không gian bình yên tự do tận hiến

cám ơn Người thắp lên tín hiệu xanh
biểu tượng của cái đẹp
sự cứu rỗi
cho tôi tin những vẻ đep vĩnh hằng
vẫn xanh thắm trong hồn hoa, cát bụi.



Nguyễn Lãm Thắng

ngày gần & loài người xa lắm

ngồi xuống đây, cạnh tôi, này bạn
tôi không nhớ rõ hành trình ngày hôm qua chập choạng
những con bò đực nhảy cẫng sườn đồi
mùa xuân về trên thảm cỏ có dấu chân bò
những cọng cỏ khô đang hồi sinh những giác quan khó tả
tôi khao khát tột cùng một chuyến đi
tôi thích tự do như những con bò đực 
                                                  chạy ngược đồi tìm bạn tình
bạn có nghe mùa xuân chuyển mạch trên cành cây vòm lá
và dưới đôi chân này
hãy cùng tôi này bạn
nhìn về những ngôi nhà lấp xấp thung lũng hoa vàng
bạn có nghĩ về những bàn chân khai khẩn 
những bàn tay khởi nghiệp
những đợt sóng lưu dân
những con đường đè bẹp những con đường
hãy nhìn vào sự hồn nhiên của đàn bò gặm cỏ
bạn sẽ nghe tiếng roàng roạc của mùa sống.


ngày tận cùng em trong giấc tự do

bóc đôi cánh mềm 
thiên đường hé lộ tầng tầng ân ái 
ngày tận 
ta yêu nhau bằng hơi thở đầy bằng siết tay rướn chân bằng 
âm thanh mùa thu hoạch 
cởi bỏ tất cả sắc màu giáo điều hợm hĩnh còn sót cơ thể
dội yêu thương vết cắn
xóa chán chường môi quét
lau căm thù chiếc lưỡi trượt dài cơ thể
mặc tiếng gõ cửa phân bua ngàn lần bão lạ
mặc trận cuồng phong dở trò hù dọa mái nhà cô tịch
ta bảo toàn lực lượng tiếng rên 
ta bảo toàn dòng ái tràn qua từng đôi môi co giật 

ôi ngày tận 
thắp nến hồng quẫy đạp càn khôn.


lịch sử

thước phim chất chồng nước mắt
đáy huyệt máu đông
con chim bị bóp chết trong bàn tay hốt trứng
lông hóa tro tàn cuối trời huyết dụ
những que diêm chưa cháy hết
những que diêm thành than
đá chồng lên xương xương chồng lên tượng tượng 
                                             chồng cõi sống hom hem
đàn kiến đói giành hột lúa lép cọng rơm mục
lửa bùng lửa cháy
rơm kiến thành tro
lửa đỏ mắt đỏ tròng đỏ bàn tay đỏ
con sông bốc cháy
cho biển thành tro
lòng người bốc cháy
lịch sử nằm nghiêng chân duỗi chân co.



Trần Thị Nhung

Lời hứa 

Thôi nhé
Khép ô cửa sổ
Sợ nhìn vào nỗi đau ngang dọc 
                                 màn trời của mưa.
Thôi đêm
Phơi nồng nàn lên những bông cau 
                                         cuối mùa làm chi
Thân em chỉ là thân con gái.
Quay lưng
Con đường ngoài kia bỗng trở nên xa ngái
Lời hứa nhỏ dần trong tiếng mưa.
Tình yêu anh
Nhất thời như những chuỗi vòng 
                                        bong bóng tuổi xưa
Xâu chưa tròn đã vỡ.
Em hóa con mèo run rẩy trong thương nhớ
Nép sau cánh cửa
Sợ ngoài kia bão giông.
Đợi những mùa trăng
Mưa khuyết hạt trầm mặc hơn
Gốc đa thêm già
Khi vết đau tình yêu thêm tuổi.
Nụ hôn mưa 
Xóa trên môi chú Cuội những lời nông nổi:
“Tình yêu không có lỗi
Xin em cứ tin…”.

Thay đổi

Có bao nhiêu người đàn ông trên đời 
                            thích phụ nữ để mặt mộc
Giống như anh?
Chúng mình đã lớn lên 
Từ thủa những chiếc lá trong vườn 
                                        tự mình đẫm xanh
Chỉ bởi tắm mưa bụi.
Những đóa hoa cúc thắm vàng trong hoang dại
Gội cánh dưới nắng thu.
Anh kể em nghe về một thủa nguyên sơ
Cha mẹ thương nhau, thẹn mắt nhìn lặng lẽ
Là đôi má ửng hồng vì xấu hổ
Và cặp môi bặm lại làm duyên.
Ngày em lãng quên
Là ngày anh nhận mình vụng dại 
Hiên nhà bụi hoa chợt ngai ngái
Con chim tập hót khác xưa.
Những chiếc lá lớn lên, 
                                vội vã xẻ viền răng cưa
Trái tim anh rộp phỏng.
Hạnh phúc của bông hoa tạo hình 
                                     và khoảng trống 
Em chưa hiểu hết những chấn thương.
Quay lại tìm người đàn ông
Mái tóc đã điểm sương

Yêu người đàn bà có khuôn mặt mộc
Khác...


Bài viết liên quan
Your Website Title

Video của Hội VHNT
25 năm Báo VNTN
26-6-2015
Fanpage Facebook
Mời đọc
Thông tin truy cập
Lixao  Trực tuyến: 372  
Lixao Lixao  Tuần: 0
Lixao Lixao Lixao  Tổng số truy cập: 3017005
Liên kết web