Tác phẩm tham dự Cuộc thi thơ online “Tổ quốc và Mẹ”

146

Mai Văn Thủy

Lời ru mùa lũ

À ơi dế trũi ngủ nào
Miệt mài tìm dấu đồng bào làm chi?
Nửa đồi lở đã xanh rì
Bấm chân mà tiễn người đi yên lòng.

Quay về lối cũ đi sông
Để cho con dế đưa chồng nỉ non
Bao phen bão đổ đòi cơn
Bấy nhiêu tang trắng thắt dồn tóc xơ.

À ơi đừng gục ngọn cờ
Phất phơ giùm những ước mơ mỏi mòn
Dầm mưa mẹ đợi héo hon
Còn thuyền tế độ là còn tương lai.

Nguyễn Chí Diễn

Tắm mẹ chiều đông

Mẹ ơi đừng có ngại chi
Để con tắm mẹ có gì ngại đâu
Con, dù con gái con dâu
Nâng niu chữ Hiếu như nhau trọn đời.

Nước là nước ấm đầy vơi
Lá, hoa thấm vị đất trời ngát hương
Chiều nghiêng nghiêng vạt nắng hường
Chim ca lảnh lót giọt vương bên thềm.

Con dìu mẹ bước chân êm
Lao xao lá rụng gọi đêm đông về
Quãng đường ngắn một đoạn hè
Mà như mấy nẻo sơn khê trập trùng.

Tay thon xoa sẽ tấm lưng
Nhớ xưa mẹ cũng ngập ngừng tắm con
Nỗi lo mẹ vẫn mỏi mòn
Dù mừng con đã vuông tròn sau sinh.

Con xoa cho mẹ khắp mình
Mẹ ơi gáo nước gáo tình thảo thơm
Hương nồng nồng vị hoa đơm
Tựa như chén thuốc, bát cơm… đong đầy.

Phúc phần còn có mẹ đây
Mẹ con quấn quýt tháng ngày bên nhau
Kiếp này và cả kiếp sau
Con xin trọn phận con dâu hiếu hiền.

Lã Thị Thông

Làng

Đã xa rồi
Ngày ấy
Tiếng gà đánh thức giếng làng
Gió sông
Băng qua đồng
Đẫm mùi rơm rạ
Khói sực mùi mái tranh
Mẹ còng lưng quét gió về đầy sân
Hạt gạo trắng giần sàng cổ tích
Thần bí gốc đa làng
Lũy tre xanh xiết lòng nỗi nhớ
Hốc hác mùa đông
Nồng nàn mùa hạ
Gieo lên tuổi thơ
Những lãng mạn giao mùa
Ngày xa làng đi đánh giặc
Tiễn con bên đường cày
Dăm củ khoai ấm nồng tình mẹ
Nụ cười buồn day dứt áo nâu non
Nhớ làng
Lung linh
Ngọn cỏ
Nhớ mẹ hao gầy
Như một hạt sương mai.

 


Nguyễn Trọng Văn

Người đàn bà ngồi bên cửa sổ

Bên cửa sổ nhìn ra khoảng trời thu nắng rát vàng mái phố
Ban trưa yên ả
Có một người đàn bà ngồi soi gương kiên trì tìm nhổ đi từng sợi tóc sâu
Hẳn có lẽ đây là quãng thời gian chị thư thả nhất
Sau những giờ chăm chuyện chồng con
Hẳn có lẽ đây là quãng thời gian chị tĩnh tâm nhất
Sau những ngày chộn rộn lo toan
Chắc là chị đang tìm về một thời son trẻ
Mái tóc xanh tuổi thiếu nữ dâng đầy
Chắc là chị muốn giấu đi phiền muộn
Muốn xua đi cảm giác tháng ngày
Chị đang giấu buồn để tiếng cười lại vang lên cho căn nhà ấm cúng
Ánh mắt chồng và ánh mắt các con
Chị đang giấu buồn để những bữa cơm vui vẻ
Hạnh phúc về trong niềm vui giản dị
Thu đang báo chuyển mùa chuyển tháng
Thời gian trôi chầm chậm trên đầu
Bên cửa sổ có người đàn bà ngồi soi gương lặng lẽ
Giữ hơi nồng.

Trần Kế Hoàn

Sinh hạ nước non

(Viết trước tượng đài mẹ Việt Nam
anh hùng Nguyễn Thị Thứ. Người Mẹ
có 9 con trai, 1 một con rể, 2 cháu
ngoại là liệt sỹ. Mẹ cùng con gái đào
hầm nuôi giấu bộ đội trong suốt
hai cuộc kháng chiến chống thực dân
Pháp và đế quốc Mỹ).

Một đứa con hy sinh
Mẹ đào hầm nuôi bộ đội
Hai đứa con hy sinh
căn hầm
sâu thêm
Ba đứa con hy sinh
Những căn hầm
rộng thêm
Bốn đứa con hy sinh…
Năm đứa con hy sinh…
….
Những căn hầm
lầm lũi
khoét vào lòng đất
dài thêm…
rộng thêm
sâu thêm
dọc theo lịch sử
Một mẹ
mười hai lần đạn thù xuyên qua tim
Nước mắt khô
kết tủa!

Từ những căn hầm
những binh đoàn vào cuộc phôi thai…
Ba mươi tháng tư
Giờ G đã điểm, chiến sự bùng lên…
Lịch sử trở dạ… vật vã
Những binh đoàn từ trong lòng mẹ
ào lên thành bão dông sấm sét…

Ngày Tổ quốc khải hoàn…
mẹ âm thầm sinh hạ nước non.

Bùi Văn Huy

Bức họa mùa quê

Cánh cò cõng nắng đi đâu
Họa cơn mưa đổ mùa ngâu đầy đồng
Con đường kề tựa dòng sông
Họa xong một nét đường cong mĩ miều
Áng mây níu một buổi chiều
Họa hoàng hôn tím cánh diều triền đê
Mõ khua giục giã trâu về
Họa cành cong vút lũy tre cuối làng
Gió vờn con sóng mơ màng
Họa ngày mùa trải nắng vàng đầy sân
Hoa đào rực rỡ mùa xuân
Họa nên ngày tết quây quần đoàn viên
Chú mèo sưởi nắng thềm hiên
Họa một chiếc lá rơi nghiêng thật vàng
Bức tranh quê đẹp rộn ràng
Khen ai khéo họa thôn trang vào mùa.

Lương Mỹ Hạnh

Chợ xuân trên sông

Mười ngày lại có một phiên
Chợ từ dưới nước trồi lên gần bờ
Dòng sông thức, gọi tinh mơ
Con thuyền khấp khởi đợi giờ nhổ neo.

Ngổn ngang gồng gánh quê nghèo
Lán lều dựng tạm cỏ đeo phận người
Mặt sông loang tiếng chào mời
Rập rờn váy áo thêu trời hoa văn.

Em cười đỏ ngọn núi xanh
Chợ nghiêng khoe dáng tròng trành trong sương
Đào phai sáng một góc đường
Vài chị “Tẳng cẩu” gùi nương theo cùng.

Mẹ bày cả đám lá rừng
Ai mua may mắn thì đừng chen ngang
Xế trưa chợ đã sắp tàn
Tiếng khèn bắt vía theo nàng bán hoa.

Chợ tan ai cũng có quà
Gói vội chút gió sông Đà tặng nhau.

Đinh Hạ

Tết về với mẹ

Nếp thời gian vặn còng lưng
Đêm nghe cái mỏi thức cùng mắt cay
Gậy tre đỡ tấm thân gầy
Tảo tần đọng giữa lòng tay sần sùi
Tóc đen một thuở đâu rồi
Chiều nay mẹ chải mây trôi trên đầu
Thướt tha vóc dáng xưa đâu
Thời gian nhuộm mẹ, tóc màu con xanh
Vọng phu từ thuở chiến tranh
Vọng con từ thuở quê thành cố hương
Xưa nghèo nhường nhịn áo cơm
Bớt lo nay lại chẳng còn sức đâu
Bạn cùng chiếc cối giã trầu
Câu kinh tiếng kệ sồng nâu một đời
May còn dáng mẹ bên trời
Mùa xuân còn nẻo à… ơi tìm về.

Ngô Thúy Hương

Về với mẹ, ơi con!

Mẹ ngồi lặng trước mâm cơm
Các con mấy đứa mẹ đơm đủ đầy
Con đi xa bấy nhiêu ngày
Cơm canh mỗi bữa còn đây… mẹ chờ
Lệ chan mắt mẹ có mờ
Hình con từ buổi ấu thơ vẫn ngời.
Về đi, con của mẹ ơi
Nhang thơm đã thắp, đèn cơi cháy rồi.
Về đi, mấy đứa bay ơi
Về trong hương khói nghe lời mẹ ru
Ầu ơ cánh võng chiều thu
Con đi đánh giặc nơi mô nhớ về
Ầu ơ mòn mỏi chốn quê
Chiến trường xa, nhớ tìm về nhé con!
Đạn bom nay đã không còn
Linh thiêng về nhé, ơi con… Mẹ chờ!