Trang thơ Xuân Tân Sửu

119

 

Lê Thiếu Nhơn

Ngập ngừng phố nhỏ sang xuân

 

Tiếng gió đi khắp triền sông thơ ấu
Gọi tôi về ngõ cũ dở dang mưa
Có lời hát âm thầm trong lá mới
Làm dậy thêm mùi khói bếp Giao thừa

Chỉ một vệt rêu cũng dài ký ức
Chỉ một nụ mai cũng rộng khu vườn
Chỉ một nét son cũng chiều hò hẹn
Chỉ một giọng cười cũng lạc nhớ thương

Phố nhỏ em qua mờ xa tháng Chạp
Tôi trở thành khách lạ ngã ba quen
Chân tha hương đã mòn trên gót muộn
Bỗng ngập ngừng theo màu cỏ sang xuân.

 

Nguyễn Kiến Thọ

Người cũ

Này người chưa gặp đã cũ
này người cũ đã lâu rồi
Lãng du một đời, núi ngủ
Mơ về… chỉ viễn mơ thôi

Cũ cả mùa hoa rờ rỡ
Cũ nguyên lóng lánh trăng vàng
Một ngày, nếu không còn cũ
Sẽ là mới những sang ngang

Ơi người hôm nào mới gặp
Cũ luôn bao giấc đêm ơi
Gom đủ một nghìn sợi nhớ
Ta đem ra dệt mặt trời.

 

Ngọc Tuấn

Xuân phố

Sớm xuân
Những con đường xanh mướt
Bịn rịn bình minh
Theo gió về những mùa xuân cổ tích
Trong hương bay
Bóng lụa áo xuân nào

Con đường đi qua thăng trầm
Sẻ chia gian nan mùa dịch
Thương mùa hạn nẻ
Thương mùa lũ trôi
Đem về miền xa vòng tay nồng ấm
Mà trào dâng lòng phố trái tim hồng

Sớm nay về
Xuân reo nắng ấm
Nụ hoa cười
Xuân phố mênh mông.

 

 

Doãn Long

Tết về với mẹ

Lỡ nhịp bước chân giờ đây đầu hai màu tóc
Nhớ lại buổi ra đi nồi khoai lang nghi ngút khói lên
Có nhịn đến trưa thì cũng dưa cà mắm muối
Từ nhà xuống bếp chỉ toàn day dứt vị quê.

Người ta lo sắm trong nhà chiếc ti vi, tủ lạnh
Nồi cơm đổ gạo vào là dẻo thơm từng hạt
Làm sao phải khói bếp cay chảy ra nước mắt
Đèn vơi lại đổ thêm dầu?

Thôi thì
Ta bỏ bếp mà đi!
Ngày đi, mẹ nhai miếng trầu dang dở
Con cứ đi đi nhưng phải nhớ gốc cau già…

Phố thị lên men tanh mùi cống rãnh
Nghe rõ tiếng xe, không nghe thấy tiếng gà
Cột đèn thức chong đêm,
thèm tiếng con dế khóc cánh đồng khô nứt nẻ
Mùa này dần vơi đi con nước.

Bên nồi bánh chưng,
chắc giờ mẹ đang nhoèn cay hai mắt
Sao chúng nó chưa đứa nào thấy về
Hái giùm mẹ mấy buồng cau?

Thôi! Kệ phố, về quê có ánh đèn
Thơm tóc mẹ trắng bông lau
Tết này…
Bên mẹ thật bình yên.

 

 

Phạm Vân Anh

Tuần biển mùa xuân

Còi xuất kích lan trên sóng nước
Bình minh lên thắp sáng chặng tuần tra
Xa khơi…
Lời biển gọi sớm nay thao thiết quá!

Đường có một phương
Sóng thì trăm ngả
Tàu con đi theo trăm nẻo quân hành
Mang tình quê thấm trong muối mặn
Muối hun da đồng
Muối ngậm tóc xanh

Nhớ dáng mẹ cha vai gầy áo bạc
Luôn bên con khắc nghiệt biển thao trường
Đường ra trận sớm nay hoa sóng nở
Con ngỡ quê mình mùa lúa chín thơm rơm

Không đường biên và không cột mốc
Nhưng cương vực ngàn đời hiển hiện giữa thẳm xanh
Biết mấy máu xương cha anh bồi lấp
Để tàu con đi trong bát ngát yên bình.

 

 

Nguyễn Hồng Quang

Nhớ bếp mẹ xưa

Thoảng mùi khói lửa mùa đông
Se lòng nhớ bếp than hồng lửa reo

Hắt hiu một mái rạ nghèo
Tết về chẳng có thịt treo trong nhà
Vẫn tranh lợn với tranh gà
Vẫn câu đối đỏ, vẫn hoa giấy điều
Mẹ tôi chiu chắt sớm chiều
Tết nghèo vẫn đủ bấy nhiêu sắc màu

Mẹ ngồi gói bánh chưng xanh
Gói vuông tròn cả ấm lành cho con
Ngửi mùi bánh luộc đã ngon
Xòe tay sưởi ấm, con còn nướng khoai
Không quên mẹ dặn sớm mai
Đã là mồng một con trai xông nhà
Con gái không được đi ra
Nhỡ ai chắn phải chê ta, rủi người!
Thức theo nồi bánh chưng sôi
Nhìn con hớn hở, mẹ thôi muộn phiền

Chiều nay vào tết Tất niên
Rưng rưng nhớ bếp lửa hiền mẹ xưa.

 

Nguyễn Ngọc Hưng

Giáp tết về quê

Cơm cháo chưa đầy chén
Không dư dả gạo tiền
Cuối năm mai đào nở
Lại về lễ gia tiên.

Rạp mình trên gió nghiêng
Đạp chiếc xe tòng tọc
Vẫn nghe hương láng giềng
Ướp thơm từng sợi tóc.

Những đam mê vụn vặt
Xin trả lại phố phường
Rẽ mưa phùn tháng Chạp
Ta bươn về quê hương
Nơi một nắng hai sương
Chắt chiu lòng cha mẹ
Nơi có một góc vườn
Rợp mát thời thơ bé.

Trả bến bờ xa xứ
Bóng phù hoa thị thành
Sông quê về vui lại
Giấc mơ con đò xanh…

Chân bước qua đầu ngõ
Lòng rưng rưng khấn thầm
Sau hàng dâm bụt nhỏ
Tóc mẹ già hoa râm!

 

Vi Thùy Linh

Gặp M.kundera không ở Praha

Ai ngăn được hai văn sĩ hòa suy tưởng
Và bỏ qua khoảng tuổi nửa thế kỉ, hẹn gặp ở Paris
Ngày 31/12/2020
Lướt điệu Valse giã từ cùng Kundera(1)
Giã từ một năm ngột ngạt khó khăn,
nhưng không để trang trắng nơi kí ức
Làm sao đây,
khi bầu trời ngừng những chuyến bay quốc tế
Làm sao để chếnh choáng champagne
suốt đại lộ Champs Elysée
Giữa hai hàng cây tán kết đèn lộng lẫy
đỏ hình ly rượu
Không sang được Paris, đành xem Midnight in Paris(2)
Không đến được Praha, vẫn nhớ
Không trở lại khách sạn ngắm tuyết rơi khi ngoài trời 5o
Thèm bát bún cua trong trung tâm thương mại Sapa
Nơi thủ đô Cộng hòa Séc
coi cộng đồng Việt Nam là một dân tộc(3)
Yêu Paris kinh đô ánh sáng
Phải lòng Paris của Đông Âu – Praha cổ kính
Hẹn 2021, sang năm, qua Tết!
Kundera sinh 1/4, không muốn nghe nói dối
Bởi lúc này, sai hẹn không phải do thất hứa, chủ quan
Nhà văn lớn, còn là tiên tri, triết gia
Bây giờ chỉ cần huy động năng lượng hư cấu
Sáng tạo một thế giới không còn COVID-19
Với những chuyến bay tới tấp
Các sân bay nhộn nhịp từ đường băng Hy vọng,
đưa mọi người trở về – đi đến
Không bao giờ du lịch ảo, họp – gặp trực tuyến
thay thế được sự thực hiện hữu
Gần hay xa, M. Kundera
Trí tuệ nhân tạo vô nghĩa với chúng ta!
Khi giá trị của nghệ thuật, tình yêu,
mùa Xuân không thể chối từ sự lãng mạn
J.Strauss(4) cho ta xuyên châu Âu trên dòng Danube
Và Mozart mãi trẻ bởi đem đến thanh xuân vĩnh viễn
Tôi vừa đắm sương Praha cổ kính
Qua bản giao hưởng số 38(5)
Cùng nhắm mắt im nghe bên Kundera…

1.2021

(1) Nhà văn lớn M. Kundera sinh 1/4/1924 tại Brno, Cộng hòa Séc. Ông định cư tại Pháp từ 1975, là công dân Pháp từ 1981, có tiểu thuyết “Điệu Valse giã từ”.
(2) Bộ phim truyện 94 phút do Woody Allen viết kịch bản và đạo diễn, công chiếu 11/5/2011, với câu chuyện và bối cảnh chính tại Paris, nhận giải Oscar cho Kịch bản gốc xuất sắc nhất.
(3) Ngày 3/7/2013, Chính phủ Séc mở rộng Hội đồng Dân tộc Thiểu số, công nhận cộng đồng 7 vạn người Việt Nam sinh sống tại Séc là dân tộc thứ 14 của quốc gia này.
(4) Nhạc sĩ vĩ đại người Áo J.Strauss (1825 – 1899), với tuyệt phẩm The Danube Blue.
(5) “Prague”, bản giao hưởng số 38 giọng Rê trưởng, được thiên tài W.Mozart chỉ huy trình diễn tại Thủ đô Czech, Cộng hòa Séc đáp lại thịnh tình tiếp đón khi ông đến đây năm 1787.

 

 

Nguyễn Minh Khiêm

Lần tràng hạt

Lần tràng hạt lúc Giao thừa
Bao nhiêu hạt nắng hạt mưa hiện về
Hạt thì tỉnh, hạt thì mê
Hạt gối núi lửa, hạt kê sóng lừng
Hạt là muối, hạt là gừng
Hạt là chỉ thắm, hạt thừng chăn trâu
Hạt chìm nghỉm dưới bể sâu
Hạt ngang dọc vút giữa bầu trời xanh
Hạt làm cám cũng không thành
Hạt thiên hạ đứng nghiêng mình nam mô
Hạt trong cám dỗ hư vô
Hạt ngoài lạc lối tiền đồ phù du
Mùa xuân lần tới mùa thu
Lần qua giá buốt sương mù mùa đông
Lần từ ngọn gió hư không
Lần sang mống cụt cầu vồng đỏ đen
Dưới hàm sư tử ngồi thiền
Bình yên ngọn cỏ giữa miền bão lay
Vỡ ba trăm sáu lăm ngày
Nén hương trước mẹ một giây xin lành!

 

 

Nguyễn Đức Hạnh

Tình ca mặt trời

Uống mặt trời bỏng rát. Những tia nắng xuyên vào mạch máu. Mỗi hồng cầu bật sáng. Muốn hét lên thật lớn. Vỡ những tầng mây xám. Làm ta buồn quá sâu.
Chạy qua ba miền đất nước. Chọn lấy ba cột ánh sáng. Làm tóc múa trên đầu. Cột Quan họ ướt huê tình lúng liếng. Những ngón mềm ngọt lịm níu nhau. Cột Ví giặm xanh quật cường sóng biển. Hôn vào câu ca mặn đến bạc đầu. Cột Vọng cổ hóa Cửu Long Giang thăm thẳm. Nỗi buồn nhuộm tím lục bình. Buồn để yêu đất ông bà dữ dội. Mở đất rồi ngóng mây Bắc lênh đênh.
Hát không xuể thơ càng không xuể. Lấy thân mình làm cột thu lôi. Dân ca trăm miền thành sét. Thu vào tim chớp lóe rực bầu trời. Sông trôi người trôi câu hát lặn. Hồn cha ông trong đất và nước. Bùi trong lúa khoai thơm trong hoa trái. Nói thầm ngọt ngào sau bão táp. Lời nhắn dài 4000 năm. Câu Kiều gặp câu Lục Vân Tiên trên đỉnh trời. Hóa mưa lành gột rửa tâm can. Dân ca hóa Sen thơm đất Việt.
Em thành tiếng đàn bầu da diết. Cứa vào mắt anh. Lồng ngực thành chiếc túi kì diệu. Chứa yêu thương non nước mình. Có một góc đỏ tươi máu ứa. Dành cho một người rất xinh. Mặt trời ngủ hay thức. Nóng bỏng những lời lặng thinh. Tiếc không ai nghe và hiểu được. Vô Ngôn bay trong vũ trụ vô tình.