Con về gặp chiếc giỏ tre

234

Nguyễn Văn Song

Con về gặp chiếc giỏ tre

Nhà còn một chiếc giỏ tre
Lửng lơ góc bếp vọng nghe gió đồng
Con về gặp chiếc giỏ không
Lặng im mà bỗng ngập lòng ngày xa

Khúc tre vườn cũ cội già
Tay cha vót những thật thà thành nan
Con ngồi ngắm chiếc giỏ đan
Chợt nghe tiếng ếch đê làng gọi mưa

Đồng xa mót tép, mò cua
Mẹ về nghẹn gió giữa trưa nắng trầy
Giỏ thì nặng, mẹ lại gầy
Bát canh mẹ nấu cũng đầy mồ hôi

Đội mưa, cõng nắng vào đời
Giỏ theo con suốt một thời hàn vi
Đầy vơi giỏ chẳng nói gì
Quanh năm lấm láp cũng vì nuôi con

Một đời ngấm vị bùn non
Thời gian sương khói vẫn còn dấu quê
Cúi đầu tạ chiếc giỏ tre
Cho con đi biết nhớ về chốn xưa.

 

Sáng nay https://www.cialispascherfr24.com/cialis-generique-10mg-prix/ con về nhà

Mẹ ơi!
Sáng nay con về
Nhà vắng lắm mẹ ạ
Trời chớm đông đã lạnh thốc hàng hiên

May mà giàn trầu vẫn trĩu dây leo
Những lá tươi màu nắng sớm
Rung rinh chờ tay mẹ hái
Đợi tô thắm môi người

May mà gốc bòng góc sân
Bóng chưa trùm đã sai lúc lắc
Những vàng thơm mùa đầu bói quả
Cúi đầu đợi mẹ dâng hương

May mà những bông nhài cuối vụ
Như chấm hương ướp đẫm hơi sương
Vừa mở choàng cánh trắng dịu dàng
Đợi mẹ ủ trà thơm đáy chén

Con hái giúp mẹ
Một lá trầu tươi màu nắng ấm
Trái bòng hương còn ngái đất vườn
Dăm bông nhài hơi sương còn đượm
Một tuần nhang run tay thắp đỏ
Về với con nhé
Mẹ ơi!

Que cời bếp quê

Mỗi lần nhớ chái bếp quê
Hồn như bùng nhớ cái que tre cời
Đơn sơ một đoạn cật thôi
Mà sao thương đến suốt đời còn thương

Sá gì bỏng rát trăm đường
Xả thân nhen bếp tỏa hương ruộng đồng
Ấp iu từng đốm lửa hồng
Cời tro đến cháy cạn lòng thành than

Bà vùi xuống củ khoai lang
Que cời ủ lửa dâng làn khói thơm
Mẹ vần xuống bếp nồi cơm
Que vun than ấm hồn rơm đượm đà

Những khi giông bão tràn qua
Chị ngồi bên bếp mắt nhòa khói cay
Đoạn tre run lạnh trong tay
Cời lên chỉ thấy que gầy lạnh thêm

Củi, rơm xa ngái nỗi niềm
Bếp quê vắng ngọn khói mềm nhẹ trôi
Chạnh thương bao kiếp que cời
Thảo thơm đốt cạn một đời thành quê!