Bài thơ viết ở nhà mình

34

Hà Phạm Phú

Bài thơ viết ở nhà mình

Mỗi năm áp Tết, căm căm rét
Anh lại xanh về miền nhớ tre
Vái lạy mẹ cha. Hun hút gió
Cánh đồng nằm thức một góc quê

Ngõ đã khác xưa, cây vắng hết
Đầm Làng nhớ nước ở sông xa
Mùa huyền thoại quẫy trăng rưng diếc
Những chiếc nong phơi mục hiên nhà

Anh đi hết tuổi đen thành trắng
Cha mẹ ở miền sau mắt trông
Nơi ấy có sat-na sự sống
Rất riêng tư hay một cộng đồng

Anh sợ mẹ cha buồn vắng bạn
Cũng sợ nhờ nhờ trộn lẫn nhau
Cõi cực lạc nén hương cháy cạn
Khói bay như mới thấy lần đầu

Anh ngủ trong nhà mình đầy chật
Nỗi tất bật mẹ cha suốt đời
Anh nhớ mẹ trao cho hạt lệ
Giữ thương yêu xứng đáng làm người

Anh bỗng ước làm sao bé lại
Chập chững đi trên đất sỏi đồi
Cha mẹ đỡ, nhìn anh bước tới
Niềm ước thành nỗi nhớ không nguôi…

Người câm

Ven làng cư ngụ một người câm
Lũ trẻ ranh ném đá trêu chọc
Chỉ gãi đầu cười mà như khóc
Ngực lép xương gày đau lặng thầm

Người câm thấy gã ác đánh vợ
Há mồm tiếng giận nghẹn nghẹt tim
Đường làng bỗng chìm trong lạnh giá
Hàng xóm cửa nhà đóng chặt im

Người câm nhìn thấy dân đất khác
Kéo vào mở chợ trước sân đình
Chạy đến từng nhà sa nước mắt
Tiếng nấc rơi chìm khuất nín thinh.

Nhớ rừng

Nhà tôi bốn phía vây cổ tích
Cầy cáo thành tinh, cổ thụ thần
Rừng cựa màn sương đêm tịch mịch
Cu gáy trưa buồn vương vướng chân

Nhà tôi làng xóm xa cách quá
Tiếng hú vọng ai lại gọi mình
Quê ngoại đò giang mùa đê vỡ
Vực hiểm xoáy ngầm cát lặng thinh

Nhà tôi vách lịa hoang hoang gió
Khoai sắn mót rừng nuôi lớn khôn
Mẹ cha lụm cụm che chắn bão
Thế kỉ bao nhiêu những méo tròn

Nhà tôi vẫn ngụ gò cao ấy
Những truyền thuyết cũ phủ xanh rêu
Ngã ba ngói xám vầng cơm cháy
Ta thấy tiếng rừng thảng thốt kêu.