Tưởng nhớ

11

Bình Nguyên Trang

Tưởng nhớ

Về một cánh đồng tuổi thơ
tháng năm đổ xuống từng vạt lúa
những dải vàng

Về một dòng nước chảy miên man
bờ cỏ úa oằn vai mẹ gánh
sông hiền thế đời mẹ giông bão thế
mỗi chiều mưa chớp lật cánh cò

Về một mái nhà dột ướt cơn mưa
ngọn đèn sáng trên bàn – ô cửa mở
những đứa tôi sinh ra, ngôi nhà tung cửa
và giờ đây chỉ còn mẹ ngóng nhìn

Tôi nguyện cầu không một đức tin
qua bao con đường mà không điểm tới
tôi phố xá nhà cao
tôi chầm chậm hư ảo
còn lại thật thà một góc quê xa

Tưởng nhớ về một bãi tha ma
ám ảnh khôn cùng màu hoa ngái dại
nhói lên màu cỏ non trên mồ vô chủ
ai nhìn cao xanh nghĩ dằng dặc đời mình

Mặt trời trở về sau mỗi bình minh
tôi nức nở nghe loài chim vô thường hót
mây trên kia tuôn ra từ mái đầu của mẹ
tuôn ra từ những nghĩ suy tôi

Sông chảy đâu đây quanh chỗ tôi ngồi
đồng đã gặt những dải vàng trái vụ
khi tiếng chuông nhà thờ ngân lên
tóc tôi thành cơn gió
thời gian lạnh lùng chờ tôi chết để tái sinh

Tôi nườm nượp ra đi
tôi đợi chết một mình
mẹ đã đến đằng sau mùa hạ
sau niềm vui
sau bát đĩa rượu bia nghiêng ngả

Mẹ đã đến ôm tôi như trẻ nhỏ
mẹ tóc trắng ngồi cho tôi bú
tưởng nhớ dòng sông
đã khô cạn bên trời…