Nhìn

48

Đỗ Thành Đồng

Nhìn

Tôi đi tìm đôi mắt của tôi
những khối rỗng đang ngự trị mỗi ngày
chẳng biết mình làm gì trong đêm tối
bàn tay chằng chịt vết người

đôi mắt ấy ánh sáng ấy như cái bóng
đang theo tôi mà không phải tôi
cảm giác như mình đang vay mượn
tầm nhìn của một dị nhân

những bóng ma của ngày hôm nay
và ngày mai nối dài như sợi xích
những ngón tay co quắp đầy máu
đưa lên như cái ống nhòm

tôi nhìn lên núi cao chỉ thấy lửa và nước
và vô số hình thù chiếc lưỡi
cuốn cuốn cuốn
cuộn cuộn cuộn

tôi nhìn xuống biển chỉ thấy nước và lửa
và ti tỉ ánh mắt trắng dã
cuộn cuộn cuộn
cuốn cuốn cuốn

tôi tỉnh dậy ngồi vào bàn phím
ngón tay không còn tự do
tầm nhìn như người cận thị

lạy trời
đây không phải là tôi.

Bàn tay

Anh lật ngửa bàn tay
tìm mãi không ra sợi chỉ tương lai
dẫu đã được rửa sạch
bằng nước sát trùng

thế giới có quá nhiều bàn tay
sạch sẽ hơn anh
nhưng không tránh được cơn đại dịch
và tương lai của virus

thế giới ồn ào từ những bàn tay
nắm chặt nhau không lối thoát
chỉ virus không biết nghẹt thở
thoát được ra ngoài

thế giới câm lặng từ những bàn tay
sau nụ cười cởi mở
những tia máu xuyên qua mặt trời
virus ở lại

anh ngửa bàn tay sạch sẽ
như người nông dân trắng tay
thế giới trở thành
nhỏ bé.