Điếu cày

94

Lưu Thiện Vương

Điếu cày

Mang theo chiếc điếu đi cày
Người đời cứ gọi thế này làm tên
Đầu bờ rít thuốc điềm nhiên
Lửng lơ làn khói bay lên bầu trời
Không so đo, chỉ lãi lời
Lâng lâng sảng khoái nụ cười vô tư:
“Thế này sung sướng đã dư
Ở đời biết mấy cho vừa hả con?
Hồn theo tiếng nõ kêu giòn
Phù du của cải, người còn là may
Lo xong cho mấy đứa mày
Rồi cha nhắm mắt xuôi tay cũng mừng
Một đời xuống biển lên rừng
Gia tài gom góp chỉ từng đó thôi”
Giữa đồng: Cha được lên ngôi
Hào quang vương miện là hơi điếu cày.

Cúi lạy quê nhà

Cánh đào nghe đã dần phai
Mưa phùn cũng ngớt giọt dài ngóng trông
Lúa non mơn mởn trên đồng
Làng ta nô nức tiếng cồng hội xuân

Được dăm bữa Tết quây quần
Cả năm chuyển động giống quân cờ người
Bạc tiền trêu ghẹo buông lơi
Lao tâm mà vẫn tả tơi khốn cùng

Dặm xa dấn bước vẫy vùng
Để quên bóng mẹ nhớ nhung canh trường
Cuộc đời mời gọi sắc hương
Chỉ là một đóa vô thường vậy thôi!

Nghẹn ngào giây phút chia phôi
Ba lô trĩu nặng gói xôi làm quà
Rồi đây viễn xứ bôn ba
Chắp tay cúi lạy quê nhà, con đi…

Hun hút trời mây

Chuyến bay này là xác định một đi
Còn hôm sau không hẹn lần tái ngộ
Hé cửa buồng bước ra chào hai họ
Bên nhà trai chỉ duy nhất người chồng

Gái bản làng còn lạ lẫm phố đông
Thân chị tôi – cánh sim đồi tím ngắt
Lễ vu quy lệ tuôn dòng ngằn ngặt
Chuyện yêu đương bằng thương thảo mối mai

Chục năm qua cha nghiện rượu, nghiện bài
Mẹ oằn lưng chống khổ đau già yếu
Dâu xứ người, chị tôi làm giải cứu
Mái lều tranh kêu ọt ẹt ngả nghiêng

Đành phụ phàng lời thề hẹn đầu tiên
Để héo khô cơi cau trầu dạm ngõ
Anh bên nhà che bần thần mắt đỏ
Đổ gục người hiu hắt bóng tà dương

Chị bao ngày bặt tin tức viễn phương
Buồn hay vui mặc xoay vần con tạo
Nhớ quê nhà, đưa tay lau vạt áo
Sáo xa bầy sáo ngùi ngậm cánh bay

Trăng xứ người trôi hun hút trời mây
Phận nữ nhi của mười hai bến nước
Ơn mẹ cha kiếp này con trả được
Khổ vạn lần cũng nuốt lệ làm vui.